Mẹ Việt Nam Anh hùng

KHÚC TRÁNG CA CỦA NHỮNG NGƯỜI CHỈ HUY KIÊN TRUNG

KHÚC TRÁNG CA CỦA NHỮNG NGƯỜI CHỈ HUY KIÊN TRUNG

Cần Thơ24/01/2026Lý Tuấn Nghĩa (Đoàn xã Vị Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình "Hành quân về nguồn" của tuổi trẻ Vị Thủy, chúng con dừng chân tại ấp Vĩnh Thuận, xã Vĩnh Tường – nơi khói hương vẫn ấm áp trên bàn thờ của Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Chính (1919-1993). Một gia đình mà sự hy sinh của họ đã trở thành tượng đài về lòng yêu nước, nơi có người vợ, người mẹ tiễn cả chồng và con đi vào cõi bất tử.

Người phụ nữ tảo tần và tấm lòng sắt son

Mẹ Trần Thị Chính sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Vĩnh Tường giàu truyền thống. Cả một đời Mẹ gắn liền với ruộng đồng, tảo tần nuôi dưỡng tám người con khôn lớn. Thế nhưng, giữa cái nghèo khó của chiến tranh, ngôi nhà của Mẹ chưa bao giờ thiếu đi hơi ấm cách mạng. Mẹ đã biến tổ ấm của mình thành nơi nuôi chứa cơ sở, bảo vệ cán bộ trong những năm tháng ác liệt nhất.

Lòng yêu nước của Mẹ không chỉ thể hiện qua những bát cơm tiếp tế, mà cao cả hơn hết, đó là sự dũng cảm khi tiễn đưa những người thân yêu nhất của mình ra mặt trận.

Những người chỉ huy bất tử

Lịch sử quân đội và quê hương mãi gọi tên chồng và con của Mẹ với tất cả sự kính trọng:

· Người chồng mẫu mực – Liệt sĩ Nguyễn Văn Vực: Một Trung úy, Đại đội trưởng thuộc Cục Hậu cần Quân khu 9. Ông nhập ngũ từ những ngày đầu kháng chiến chống Pháp (1946) và đã anh dũng hy sinh vào tháng 02/1960 khi đang thực hiện nhiệm vụ.

· Người con ưu tú – Liệt sĩ Trương Thanh Hòa: Tiếp bước lý tưởng của cha, anh Hòa cũng trở thành một Trung úy, Đại đội trưởng tại Cục Hậu cần Trung ương cục miền Nam. Năm 1972, giữa chiến trường Xuân Lộc (Đồng Nai) khói lửa, anh đã ngã xuống trong một trận phục kích của kẻ thù, dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho ngày toàn thắng.

Hai người đàn ông trụ cột của gia đình, hai người chỉ huy quả cảm đã ra đi, để lại cho Mẹ nỗi đau hằn sâu nhưng cũng là niềm kiêu hãnh khôn nguôi về một gia đình "Tận trung với nước, tận hiếu với dân".

Lời hứa của thế hệ xanh hôm nay

Mẹ Chính rời xa chúng ta vào năm 1993, nhưng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" và tấm Huân chương Kháng chiến hạng Nhì là minh chứng vĩnh cửu cho công ơn của Mẹ.

Đứng trước di ảnh của Mẹ tại ấp Vĩnh Thuận, chúng con – thế hệ đoàn viên, thanh niên hôm nay – hiểu rằng: Hòa bình không phải là một món quà sẵn có, mà được xây dựng từ xương máu của các anh, từ sự chịu đựng thầm lặng của những người Mẹ như Mẹ Chính.

"Thưa Mẹ, tuổi trẻ Vị Thủy hôm nay xin hứa: Sẽ luôn giữ vững ngọn lửa nhiệt huyết, không ngừng học tập và cống hiến để xây dựng quê hương Vĩnh Tường ngày càng giàu đẹp. Chúng con nguyện sống sao cho xứng đáng với những hy sinh vô bờ bến của thế hệ cha anh đi trước, để bản hùng ca thời hoa lửa mãi mãi vang vọng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC TRÁNG CA CỦA NHỮNG NGƯỜI CHỈ HUY KIÊN TRUNG | Câu chuyện thời hoa lửa