Bài viết

KHÚC TRÁNG CA CỦA TUỔI TRẺ VÀ NÉN HƯƠNG TRI ÂN NƠI TỌA ĐỘ CHẾT

THÁNG BẢY VỀ TRUÔNG BỒN

Nghệ An17/08/2026Cao đẳng Du lịch thương mại (Cao đẳng Du lịch thương mại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
KHÚC TRÁNG CA CỦA TUỔI TRẺ VÀ NÉN HƯƠNG TRI ÂN NƠI TỌA ĐỘ CHẾT

Khi những vạt nắng vàng hanh hao của tháng Bảy nhuộm thắm những cánh đồng miền Trung, cũng là lúc cả đất nước nghiêng mình hướng về ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7. Giữa những ngày tháng Bảy lịch sử ấy, Ban Chấp hành (BCH) Đoàn trường Cao đẳng Du lịch Thương mại Nghệ An đã tổ chức chuyến hành hương thiêng liêng về với Khu di tích lịch sử Quốc gia Truông Bồn (xã Mỹ Sơn, huyện Đô Lương) – nơi từng là "tọa độ chết" khốc liệt, nơi máu và hoa đã hòa quyện thành bản hùng ca bất tử của lực lượng thanh niên xung phong (TNXP).

Ngược dòng thời gian về "Hố bom của miền Bắc"

Trong không gian linh thiêng trầm mặc, mùi hương trầm xứ Nghệ tỏa lan, hòa vào dòng người viếng thăm, các đoàn viên thanh niên đã kính cẩn nghiêng mình trước anh linh của 1.240 anh hùng liệt sĩ.

Lắng nghe giọng nói trầm ấm, truyền cảm của thuyết minh viên Nguyễn Hà Thu tại khu vực phần mộ, cả đoàn xe như được ngược dòng thời gian, trở về những năm tháng mảnh đất này bị cày xới bởi bom đạn địch.

Trước đây, Truông Bồn vốn là một đoạn đèo dốc có chiều dài 5km trên dãy núi Thung Nưa, đỉnh cao nhất từng đạt 70m so với mực nước biển. Nằm trên tuyến đường chiến lược 15A (Đường 30), đây là cung đường độc đạo kết nối mạch máu giao thông từ hậu phương lớn miền Bắc chi viện cho tiền tuyến miền Nam.

Chính vì vị trí hiểm yếu này, từ năm 1964 - 1968, đế quốc Mỹ đã trút xuống nơi đây gần 20 nghìn quả bom, hàng chục nghìn tên lửa. Trung bình mỗi kilômét ở Truông Bồn phải hứng chịu hơn 4.000 quả bom. Ngọn núi cao 70m năm nào bị san phẳng thành bình địa, chỉ còn cao hơn 30m, biến Truông Bồn thành "hố bom của miền Bắc".

Thế nhưng, giữa cái chết cận kề, những người trẻ tuổi năm ấy vẫn hiên ngang bám trụ với quyết tâm sắt đá: "Tim có thể ngừng đập, nhưng đường không thể tắc". Họ đã đào đắp hàng triệu mét khối đất đá, đưa hơn 94 nghìn lượt xe cơ giới chở hàng vào Nam an toàn.

Giọt nước mắt rơi bên những kỷ vật hòa vào đất mẹ

Khoảnh khắc xúc động nhất của chuyến hành hương là khi các đoàn viên thanh niên lặng đi, nước mắt nghẹn ngào khi nghe kể về buổi sáng định mệnh ngày 31/10/1968.

Đó là buổi sáng mà "Tiểu đội cảm tử" thuộc Đại đội 317 nhận lệnh cấp tốc thông đường cho đoàn xe quân sự trước khi trời sáng. Khi công việc sắp hoàn thành, những tốp máy bay Mỹ bất ngờ gầm rú lao tới oanh tạc. Trên đoạn đường chỉ dài 120m, chúng giội xuống tới 170 quả bom. Mặt đất bốc cháy, khói bom nồng nặc.

Trận bom tàn khốc ấy đã cướp đi sinh mạng của 11 cô gái và 2 chàng trai khi chỉ còn ít giờ nữa, Mỹ tuyên bố ngừng ném bom hoàn toàn trên miền Bắc. Người duy nhất sống sót sau khi bị vùi sâu dưới đất là chị Trần Thị Thông. 13 chiến sĩ còn lại, thân thể đã mãi mãi hòa lẫn vào đất đá, cỏ cây Truông Bồn...

Những chi tiết được thuyết minh viên tái hiện khiến các bạn trẻ trong đoàn không khỏi nhói lòng:

  • nửa vành nón lá còn sót lại bên hố bom, trên đó vỏn vẹn dòng chữ: “Tặng Dung”.

  • một cánh tay bị bom hất tạt vào tận bìa rừng, trên cổ tay vẫn buộc chặt chiếc khăn mùi soa màu đỏ, bên trong gói chiếc giấy báo nhập học mang tên Vũ Thị Hiên...

  • Họ ngã xuống khi tuổi đời đẹp nhất, người trẻ nhất như chị Hoài mới tròn 17, người lớn nhất như chị Tâm cũng mới 22. Trong số 13 người nằm lại, có 8 người đã nhận quyết định xuất ngũ nhưng tình nguyện ở lại bám trận địa ngày cuối cùng, có 5 chị chuẩn bị bước vào giảng đường đại học... nhưng tất cả đã mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.

    Lời hứa của thế hệ hôm nay

    Chiến tranh đã lùi xa, những hố bom năm xưa tại Truông Bồn giờ đã được phủ xanh bằng màu của sự sống, của hòa bình và lòng biết ơn. Chứng kiến những giọt nước mắt lăn dài trên má của các bạn đoàn viên, mới thấu hiểu giá trị của hòa bình đang được cảm nhận sâu sắc đến nhường nào.

    Đồng chí Lê Thị An - Bí thư Đoàn trường Cao đẳng Du lịch Thương mại Nghệ An chia sẻ:

    "Đến với Truông Bồn vào những ngày tháng Bảy lịch sử này, được tận mắt thấy, tận tai nghe về sự hy sinh vô bờ bến của các anh, các chị, chúng tôi mới hiểu thế nào là 'Bút sắc, lòng son', thế nào là lòng yêu nước vẹn tròn. Đây là bài học lịch sử vô giá, thôi thúc tuổi trẻ nhà trường phải sống, học tập và cống hiến xứng đáng với những gì cha anh đã ngã xuống."

    Rời mảnh đất thiêng Mỹ Sơn, mang theo niềm xúc động và tự hào, tuổi trẻ trường Cao đẳng Du lịch Thương mại Nghệ An hiểu rằng: Mỗi bài học trên bục giảng, mỗi kỹ năng nghề nghiệp được rèn luyện hôm nay chính là viên gạch góp phần dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó chính là nén tâm nhang thiết thực nhất gửi đến những "cánh hoa đỏ" đã hóa thân vào đất mẹ, viết nên huyền thoại Truông Bồn bất tử.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    KHÚC TRÁNG CA CỦA TUỔI TRẺ VÀ NÉN HƯƠNG TRI ÂN NƠI TỌA ĐỘ CHẾT | Câu chuyện thời hoa lửa