Khúc Tráng Ca Của Vùng Đất Lửa
Ký Ức Bời Lời: Khúc Tráng Ca Của Vùng Đất Lửa
Ông Đinh Văn Thắng sinh ngày 10 tháng 5 năm 1948 tại xã Đôn Thuận, thị xã Trảng Bàng (trước đây là huyện Trảng Bàng), tỉnh Tây Ninh. Lớn lên ngay trên vành đai tuyến lửa, chứng kiến những xóm làng trù phú bị cày xới nát tươm, chàng trai trẻ đã sớm rèn giũa cho mình một ý chí sắt đá và lòng căm thù giặc sâu sắc.
Kiên trung bám trụ "vùng trắng"
Năm 1965, khi vừa bước sang tuổi 17, ông Thắng tình nguyện tham gia lực lượng địa phương quân, bám trụ chiến đấu tại căn cứ Bời Lời. Nằm ở vị trí chiến lược, rừng Bời Lời là cái gai trong mắt kẻ thù, là trạm trung chuyển quan trọng của tuyến đường Hồ Chí Minh trên bộ. Chính vì vậy, quân địch đã điên cuồng trút xuống đây hàng ngàn tấn bom đạn và rải chất độc hóa học, hòng hủy diệt sự sống và biến nơi đây thành "vùng trắng".
Dưới những tán rừng xơ xác vì rụng lá, ông Thắng cùng đồng đội đã phải chịu đựng những năm tháng vô cùng khốc liệt. Họ đào giao thông hào, xây dựng hệ thống địa đạo liên hoàn để bám trụ và bảo vệ các cơ quan lãnh đạo. Ông vẫn không thể quên những trận càn quy mô lớn, khi xe tăng địch cày nát từng gốc cây, ngọn cỏ. Giữa mưa bom bão đạn và cái đói, cái khát hành hạ, những người lính Bời Lời vẫn kiên cường tổ chức các trận đánh du kích tiêu hao sinh lực địch. Trong tâm trí ông Thắng, đồng đội của ông năm ấy đã ngã xuống như những cây kơ-nia, cây săng lẻ hiên ngang giữa đất trời, lấy thân mình chắn bom đạn cho cơ quan đầu não an toàn.
Mầm xanh hồi sinh từ tro tàn
Sau năm 1975, ông Thắng phục viên trở về quê hương Đôn Thuận. Khác với những cánh rừng nơi khác, Bời Lời sau chiến tranh là một vùng đất chết, trơ trụi và chi chít hố bom, bom mìn chưa nổ. Không khuất phục trước khó khăn, người lính địa phương quân năm xưa lại xắn tay áo bước vào trận chiến mới: trận chiến giành lại sự sống cho đất.
Ông cùng bà con địa phương ngày đêm rà phá bom mìn, san lấp hố bom, cải tạo đất đai. Bàn tay từng rắn rỏi cầm súng nay lại chai sần vì cầm cuốc vỡ hoang. Nhờ những giọt mồ hôi không ngừng rơi, những mầm xanh của cao su, rẫy mì d dã dần vươn lên che lấp đi màu đất xám xịt. Không chỉ giỏi làm kinh tế, ông Thắng còn là vị Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh mẫu mực, dành nhiều tâm huyết hỗ trợ các gia đình đồng đội bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam và tận tụy với công tác đền ơn đáp nghĩa.
Trong những buổi nói chuyện truyền thống tại khu di tích, ông Thắng rưng rưng dặn dò thế hệ trẻ:
"Kẻ thù có thể dùng bom đạn, chất độc hóa học để tàn phá cây rừng, nhưng không bao giờ thiêu rụi được lòng yêu nước của người dân Trảng Bàng. Rừng Bời Lời nay đã xanh lại bằng mồ hôi và xương máu của cha ông. Các cháu hôm nay được sống yên bình, phải cố gắng học tập, lao động để giữ mãi màu xanh ấy cho quê hương."
Cuộc đời của cựu chiến binh Đinh Văn Thắng là một biểu tượng tự hào cho sức sống mãnh liệt của quê hương Đôn Thuận, Trảng Bàng. Đi qua những năm tháng khói lửa bi tráng nhất, ông vẫn đứng vững như một bóng cây cổ thụ bao dung, góp phần tỏa bóng mát và gieo mầm hy vọng cho những thế hệ mai sau của đất Tây Ninh kiên cường.



