Bài viết

KHÚC TRÁNG CA DƯỚI BÁNH XE THẦN TỐC

Câu chuyện tái hiện cuộc hành quân thần tốc, đầy gian khổ của bộ đội ta trong chiến dịch Điện Biên Phủ và khoảnh khắc dũng cảm vô song của anh hùng Tô Vĩnh Diện. Anh đã dùng chính thân mình làm chêm cứu pháo, bảo vệ món tài sản vô giá của Tổ quốc trong đêm tối bên bờ vực thẳm.

Tây Ninh07/07/2026Lê Quang Liêm (xã Bình Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những ngày đầu năm 1954, toàn bộ chiến trường Điện Biên Phủ như một lò lửa khổng lồ đang sục sôi. Để chuẩn bị cho trận đánh quyết định, nhiệm vụ tiên quyết và cũng là điên rồ nhất lúc bấy giờ là: Kéo pháo vào trận địa. Những khẩu cao xạ pháo nặng hơn 2 tấn phải được di chuyển hoàn toàn bằng sức người qua những dốc cao dựng đứng, một bên là vách đá, một bên là vực sâu thăm thẳm.

Tô Vĩnh Diện khi ấy là khẩu đội trưởng một khẩu đội cao xạ. Anh cùng các đồng đội nhận nhiệm vụ kéo pháo qua những cung đường chết chóc đó. Ban ngày, máy bay địch lồng lộn trên đầu; ban đêm, họ phải mò mẫm trong bóng tối dày đặc, không ánh đèn, không đuốc, chỉ định vị bằng những chiếc cọc tiêu quét vôi trắng dọc đường.

Mỗi mét đường đi qua đều thấm đẫm mồ hôi và cả máu. Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, lệnh "kéo pháo ra" để thay đổi phương châm tác chiến được ban xuống. Đường ra còn gian nan gấp bội vì dốc vừa cao vừa trơn trượt do sương đêm nén chặt bọc đất.

Khi khẩu pháo của Tô Vĩnh Diện đang xuống một con dốc cao và cực kỳ nguy hiểm ở tạt lối cua chữ A, tai họa ập đến. Dây tời chính bất ngờ bị đứt phựt. Tiếng dây cáp đứt búng vào không trung nghe khô khốc. Khẩu pháo nặng hơn 2 tấn mất đà, lao vun vút xuống dốc mỗi lúc một nhanh, kéo theo cả đội hình chiến sĩ đang gồng mình giữ dây phụ.

"Giữ pháo! Bằng mọi giá phải giữ pháo!" — Tiếng hô vang lên giữa đêm tối hỗn loạn.

Trong bóng đêm mù mịt, khẩu pháo hung hãn lao về phía vực sâu. Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, công lao hàng tháng trời của hàng trăm con người sẽ tan thành mây khói, và nghiêm trọng hơn, trận đánh lớn sẽ thiếu đi hỏa lực phòng không cốt tử.

Không một giây chần chừ, không một chút tính toán cho mạng sống của bản thân, Tô Vĩnh Diện buông sợi dây phụ. Anh lao thẳng người về phía trước, dùng hết sức bình sinh đẩy một khúc gỗ vào bánh xe nhưng khúc gỗ bị nghiền nát. Ngay lập tức, anh lao cả thân hình lực lưỡng của mình vào giữa bánh xe pháo và vách đá.

Khực.

Khẩu pháo khựng lại sau tiếng va đập khô khốc. Thân hình của người khẩu đội trưởng đã trở thành một chiếc chêm thép, chặn đứng đà lao của con quái vật hai tấn ngay bên bờ vực thẳm.

Đồng đội lập tức lao đến, kích pháo và đưa anh ra. Khi được bế vào lòng đồng chí, hơi thở của Tô Vĩnh Diện đã yếu ớt, ngực anh bị dập nát, nhưng đôi mắt anh vẫn cố nhìn về phía khẩu pháo. Anh thều thào hỏi bằng tất cả sức lực cuối cùng:

"Pháo có... có sao không các đồng chí?"

Nghe câu trả lời khóc nghẹn của đồng đội rằng pháo vẫn an toàn, anh mỉm cười nhẹ nhõm rồi nhắm mắt xuôi tay. Năm ấy, anh vừa tròn 30 tuổi.

Máu của người anh hùng Tô Vĩnh Diện đã hòa vào lòng đất Tây Bắc, nhưng ngọn lửa từ tinh thần "thà hy sinh chứ không để mất pháo" của anh đã bùng cháy mạnh mẽ. Nó tiếp thêm sức mạnh cho hàng vạn chiến sĩ khác tiếp tục kéo pháo vào trận địa, bắn rơi hàng loạt máy bay địch, làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC TRÁNG CA DƯỚI BÁNH XE THẦN TỐC | Câu chuyện thời hoa lửa