Khúc Tráng Ca Dưới Đáy Sông
Câu chuyện về một chiến sĩ trẻ tuổi thuộc đội "nhái bén" giao liên đường thủy. Anh đã thực hiện một chuyến bơi đêm định mệnh, dùng cơ thể mình để làm phao định vị và che chắn cho chuyến xuồng chở thương binh vượt qua dòng sông Thạch Hãn đầy bom đạn.
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành một lòng chảo lửa. Dòng sông Thạch Hãn hiền hòa ngày nào giờ đỏ rực màu máu và phù sa bị cày xới, gánh trên mình hàng ngàn tấn bom đạn. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết ấy, Lê Minh Lê – một chàng trai đất Quảng mới tròn mười chín tuổi, nổi tiếng với biệt danh "Rái cá Thạch Hãn" nhờ tài bơi lặn xuất chúng – đang làm nhiệm vụ giao liên, tiếp tế và vận chuyển thương binh qua sông.
Đêm đó, mưa như trút nước, bầu trời bị xé toạc bởi những loạt pháo tầm xa và pháo sáng rực trời của địch. Lê nhận lệnh phải hộ tống một chiếc xuồng cao su chở sáu chiến sĩ bị thương nặng từ Thành cổ rút về bờ Bắc để cứu chữa. Sông rộng, nước chảy xiết, lại thêm đèn pha của tàu tuần tiễu địch quét qua quét lại liên tục trên mặt nước.
"Bằng mọi giá phải đưa anh em qua sông an toàn, nghe rõ không Lê?" – Đại đội trưởng siết chặt vai anh. "Báo cáo, rõ! Tôi còn thở thì anh em còn sang bờ!" – Lê trả lời, ánh mắt kiên định.
Lê mình trần, chỉ độc chiếc quần đùi, ngậm một ống thở bằng tre nhỏ, lặn ngụp dưới dòng nước lạnh ngắt để kéo chiếc xuồng đi. Anh thông thuộc từng khúc sông, từng cái xoáy nước như lòng bàn tay. Giữa dòng sông, chiếc xuồng như một chiếc lá tre mỏng manh trước họng súng quân thù.
Đột nhiên, một quả pháo sáng bùng nổ ngay trên đỉnh đầu. Mặt sông sáng rực như ban ngày. Tiếng súng đại liên từ tàu tuần tra của địch từ phía hạ lưu quét lên điên cuồng. Đạn bắn tung tóe, cày mặt nước thành những cột nước trắng xóa. Chiếc xuồng chở thương binh nằm ngay trong tầm quét của đạn.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu xuồng bị trúng đạn, sáu thương binh không có khả năng bơi sẽ chìm xuống đáy sông. Không một giây chần chừ, Lê nhoài người lên khỏi mặt nước. Anh không trốn vào ống tre để lặn xuống đáy, mà ngược lại, dùng hết sức bình sinh bơi lên phía trước, chắn giữa làn đạn và chiếc xuồng. Anh vừa bơi vừa cố ý đập mạnh chân vịt tạo ra tiếng động và bọt nước lớn ở hướng ngược lại để thu hút sự chú ý của địch.
"Lại đây! Bắn vào đây này!" – Lê hét thầm trong cổ họng.
Kế hoạch lạc hướng của anh thành công. Ánh đèn pha và những làn đạn đại liên lập tức chuyển hướng, đổ dồn về phía anh. Một loạt đạn rát bỏng găm vào vai và đùi Lê. Máu anh nhuộm đỏ một khoảng nước đêm. Cơn đau ập đến tê dại, nhưng ý chí sinh tồn của đồng đội bên trong chiếc xuồng đã tiếp thêm cho anh sức mạnh phi thường.
Bằng một tay và một chân còn lành lặn, Lê dùng chiếc dây thừng buộc vào thắt lưng, gồng mình kéo chiếc xuồng lao thẳng vào bờ Bắc, khuất sau những bụi cây rậm rạp. Đồng đội trên bờ nhanh chóng lao ra đỡ lấy các thương binh.
Khi chiếc xuồng đã an toàn chạm bãi, Lê mới buông sợi dây thừng. Anh kiệt sức, cơ thể chìm dần xuống dòng nước Thạch Hãn. Nhưng may mắn thay, những bàn tay rắn rỏi của đồng đội đã kịp thời lao xuống, kéo anh lên bờ cát.
Lê tỉnh lại trong trạm phẫu thuật dã chiến khi bình minh vừa hé rạng. Gió sông Thạch Hãn thổi vào mang theo vị mặn của phù sa và khói súng. Khi biết tất cả sáu thương binh đều an toàn, anh nở một nụ cười yếu ớt.
Trận chiến năm ấy đã lùi xa vào dĩ vãng, khúc sông xưa giờ đã bình yên, nhưng câu chuyện về "ngọn hải đăng sống" trên dòng Thạch Hãn của người chiến sĩ Lê Minh Lê vẫn mãi là một khúc tráng ca bất tử về tình đồng chí, đồng đội của một thời hoa lửa anh hùng.



