Khác

KHÚC TRÁNG CA DƯỚI LÒNG ĐẤT MẸ

“Thời hoa lửa” – cụm từ nghe sao mà tha thiết, vừa có cái lãng mạn, thanh xuân của tuổi trẻ, lại vừa mang cái khốc liệt, rực lửa của bom đạn chiến tranh. Đối với bảy người lính giải phóng tại xã Điện Ngọc, huyện Điện Bàn năm 1962 ấy, thời hoa lửa của họ gắn liền với một không gian đặc biệt: một lòng giếng cạn tại nhà mẹ Hiền thôn Viêm Minh Một ngày cuối tháng Tư năm 1962, cái nắng miền Trung bắt đầu đổ lửa xuống những rặng tre, bãi mía. Tổ công tác của quân ta gồm bảy chiến sĩ do đồng chí Trần

Đà Nẵng05/07/2026Huỳnh Thảo Nguyên (Điện Bàn Đông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Thời hoa lửa” – cụm từ nghe sao mà tha thiết, vừa có cái lãng mạn, thanh xuân của tuổi trẻ, lại vừa mang cái khốc liệt, rực lửa của bom đạn chiến tranh. Đối với bảy người lính giải phóng tại xã Điện Ngọc, huyện Điện Bàn năm 1962 ấy, thời hoa lửa của họ gắn liền với một không gian đặc biệt: một lòng giếng cạn tại nhà mẹ Hiền thôn Viêm Minh

​ Một ngày cuối tháng Tư năm 1962, cái nắng miền Trung bắt đầu đổ lửa xuống những rặng tre, bãi mía. Tổ công tác của quân ta gồm bảy chiến sĩ do đồng chí Trần Ngọc Sương làm tổ trưởng đang bí mật bám dân, bám địa bàn tại xã Điện Ngọc thì không may bị địch phát hiện.

​ Ngay lập tức, kẻ thù hí hửng cho rằng đây là cơ hội mười mươi để lập công. Chúng huy động một lực lượng khổng lồ lên đến hàng tiểu đoàn, có cả máy bay gầm rú trên đầu và pháo binh yểm trợ từ xa, hòng bao vây và nuốt chửng tổ công tác. Nhìn ra xung quanh, bốn bề là tầng tầng lớp lớp quân thù, quân số chênh lệch đến hàng trăm lần. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, ánh mắt của bảy người chiến sĩ nhìn nhau, không một chút hoang mang. Các anh quyết định rút lui vào khu vực giếng Nhà Mười – nơi có bờ thành kiên cố và lũy tre dày đặc – để lập trận địa quyết chiến.

Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt từ sáng sớm. Tiếng súng trường, tiếng lựu đạn nổ chát chúa hòa lẫn trong tiếng gầm rú của máy bay địch. Với vũ khí thô sơ, bảy chiến sĩ phân công nhau giữ từng góc bờ thành, tận dụng gốc tre để bắn tỉa. Mỗi phát súng nổ ra là một tên giặc phải đền tội. Nhiều đợt tấn công của địch hung hãn xông lên đều bị đánh bật ra, để lại hàng chục xác chết ngổn ngang trước trận địa. Giếng Nhà Mười lúc này giống như một pháo đài thép không thể lay chuyển.

​ Cay cú vì không thể khuất phục được bảy người chiến sĩ, quân địch đã giở một thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn và hèn hạ. Chúng bắt cụ Nguyễn Thị Uyển – người mẹ ruột của tổ trưởng Trần Ngọc Sương – cùng một số người dân địa phương đi trước làm "lá chắn sống" để tiến vào giếng. Nhìn thấy mẹ mình bị giặc họng súng dập vào lưng, lòng người tổ trưởng đau như cắt. Thế nhưng, giữa lằn ranh sinh tử ấy, tình yêu Tổ quốc đã vượt lên trên tất cả. Mẹ Uyển đã dũng cảm hét lớn: "Các con cứ bắn thẳng vào đầu giặc, không được đầu hàng!". Lời tiếp sức của người mẹ như một luồng điện mạnh mẽ truyền vào tim các anh. Nén đau thương vào lòng, các chiến sĩ khéo léo lách tầm ngắm, nổ súng chuẩn xác tiêu diệt những tên lính đi sau mà bảo toàn mạng sống cho đồng bào.

Trận chiến kéo dài đến chiều muộn, đạn dược của tổ công tác đã cạn kiệt. Quyết không để vũ khí rơi vào tay giặc, các anh đã đập nát súng. Khi quân địch tưởng chừng đã chiến thắng, nghênh ngang xông vào giếng, thì cũng là lúc những quả lựu đạn, quả bom cuối cùng được kích nổ. Một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên.

​ Bốn chiến sĩ, trong đó có người tổ trưởng kiên trung Trần Ngọc Sương, đã anh dũng hy sinh, máu của các anh thấm đượm vào lòng đất mẹ Quảng Nam. Ba đồng chí còn lại dù bị thương nặng và rơi vào tay giặc, nhưng suốt những năm tháng tù đày, họ vẫn giữ vững khí tiết cách mạng, không một lời khuất phục. Bảy con người ấy đã bẻ gãy hoàn toàn trận càn quét quy mô lớn, tiêu diệt và làm tiêu hao hàng trăm tên địch.

​ Đọc lại câu chuyện ấy thông qua những trang hồi ký, qua lời kể của những nhân chứng lịch sử, người trẻ chúng tôi không khỏi nghẹn ngào và khâm phục. Việc tìm tòi, lưu giữ và truyền thông những ký ức này là vô cùng cấp bách khi các nhân chứng ngày một già đi. Những câu chuyện ấy không hề khô khan trên những trang giấy cũ kỹ, mà nó là dòng máu nóng, là ngọn lửa sưởi ấm và định hướng lý tưởng sống cho thế hệ hôm nay.

​ Trận chiến tại lòng giếng cạn năm xưa đã lùi xa, mảnh đất Điện Ngọc bom cày đạn xới năm nào giờ đã xanh ngát màu của sự sống, của sự phát triển. Thế nhưng, ngọn lửa từ tinh thần của bảy dũng sĩ thì chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy âm ỉ trong lòng mỗi người dân và sẽ tiếp tục bùng cháy mạnh mẽ trong lý tưởng của thế hệ trẻ hôm nay – thế hệ quyết tâm học tập, lao động và cống hiến để xứng đáng với một "thời hoa lửa" bất tử của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC TRÁNG CA DƯỚI LÒNG ĐẤT MẸ | Câu chuyện thời hoa lửa