Khúc Tráng Ca Giữa Thời Bình Và Chiến Trận
Nhập ngũ năm 1975 – đúng vào năm đất nước thống nhất, chàng thanh niên Nông Đức Ly mang theo nhiệt huyết của tuổi 18 lên đường. Thế nhưng, hòa bình chưa được bao lâu, ông và đơn vị lại tiếp tục cầm súng để bảo vệ sự bình yên của biên cương phía Bắc trong những năm tháng đầy cam go sau đó.
1. Giai đoạn quân ngũ (1975 – 1982)
7 năm trong quân ngũ của ông Ly là một hành trình dài từ những ngày tiếp quản sau đại thắng mùa Xuân đến những năm tháng trực chiến căng thẳng nơi biên thùy. Đây là thời kỳ mà người lính phải làm quen với việc chuyển trạng thái từ huấn luyện sang chiến đấu thực tế, nơi rừng sâu núi thẳm và địa hình hiểm trở trở thành "người bạn" hằng ngày.
2. Ký ức đau thương: Những người anh em trên đôi vai gầy
Kỷ niệm ám ảnh và đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông Ly chính là một trận đánh phòng ngự vào cuối những năm 70.
Trong một đợt pháo kích dữ dội của đối phương lên cao điểm, đơn vị của ông bị tổn thất nặng nề. Tiếng nổ chát chúa vừa dứt, khói súng còn chưa kịp tan, ông Ly bàng hoàng nhận ra xung quanh mình rất nhiều đồng đội đã ngã xuống hoặc bị thương nghiêm trọng.
Khoảnh khắc không thể quên: Không còn thời gian để bàng hoàng, ông cùng những người còn lành lặn vội vã băng bó, dìu dắt anh em. Có những lúc, một mình ông phải cõng trên lưng người đồng đội thân thiết nhất, trong khi tay vẫn nắm chặt súng để sẵn sàng đánh trả.
Một người rồi hai người... đôi vai ông Ly dường như không còn cảm giác đau đớn vì sức nặng, bởi lúc đó trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Phải đưa bằng được anh em về tuyến sau, không được để ai ở lại". Máu của đồng đội thấm đỏ vai áo trấn thủ của ông, hòa cùng mồ hôi và bụi đất chiến trường.
Chính hình ảnh những người đồng đội đau đớn nhưng vẫn nắm chặt tay nhau, nhường nhau từng hớp nước, từng miếng lương khô trong lúc chờ cứu thương đã trở thành động lực giúp ông kiên cường đi qua những năm tháng khốc liệt ấy.
3. Bản lĩnh người lính khi rời tay súng
Năm 1982, ông Nông Đức Ly xuất ngũ, trở về với cuộc sống đời thường sau 7 năm dâng hiến thanh xuân cho Tổ quốc.
Dù không còn mặc bộ quân phục xanh lá mỗi ngày, nhưng ký ức về những người đồng đội bị thương, về những ánh mắt gửi gắm niềm tin nơi trận địa vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí ông. Nó nhắc nhở ông về giá trị của sự sống, về trách nhiệm của người ở lại là phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống và những người đã gửi lại một phần xương máu nơi chiến trường.



