Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khúc tráng ca Mường Pồn: Người anh hùng lấy vai làm điểm tựa

Bế Văn Đàn đi vào lịch sử với một hình ảnh bi tráng không kém: lấy đôi vai gầy làm giá súng cho đồng đội trút lửa vào quân thù.

11/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng núi Cao Bằng, chàng thanh niên dân tộc Tày ấy mang trong mình dòng máu quật cường của những người con núi rừng. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, đơn vị của Bế Văn Đàn có nhiệm vụ chặn đứng đường rút lui của địch tại Mường Pồn. Giữa chiến trường ác liệt, bom đạn cày xới nát từng tấc đất, tiểu đội của anh chỉ còn lại ít người, bản thân anh cũng đã bị thương nhưng vẫn kiên quyết không rời vị trí.

Trận chiến bước vào hồi gay cấn nhất khi khẩu súng máy của đồng đội không có chỗ đặt để bắn thẳng vào đội hình địch đang tiến công. Trong giây phút nghẹt thở ấy, khi hỏa lực của ta bị gián đoạn, Bế Văn Đàn đã không ngần ngại lao đến, quỳ xuống và đặt hai chân súng lên vai mình. Anh hô lớn: "Bắn đi! Chết cho độc lập cũng đáng!"

Mặc cho đôi vai bị rung lên bần bật theo từng nhịp đạn, mặc cho vết thương cũ đang rỉ máu và sức nóng của nòng súng đốt cháy da thịt, Bế Văn Đàn vẫn đứng vững như một pho tượng đồng. Anh đã lấy thân mình làm giá súng, tạo điểm tựa vững chãi để đồng đội quét sạch quân thù, giữ vững trận địa cho đến hơi thở cuối cùng.

Sự hy sinh của Bế Văn Đàn là một biểu tượng cao đẹp của tình đồng chí, đồng đội và lòng yêu nước vô bờ bến. Anh ngã xuống khi tuổi đời đôi mươi, nhưng "đôi vai huyền thoại" ấy đã tạc vào dáng đứng của dân tộc, trở thành một trong những trang sử hào hùng nhất của quân đội ta. Tên anh mãi mãi là bài ca về sự tận hiến, nhắc nhở chúng ta rằng: đôi khi, sức mạnh của ý chí con người còn vững chãi hơn cả sắt đá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn