Anh hùng Lực lượng vũ trang

KHÚC TRÁNG CA NGÃ BA ĐỒNG LỘC – CHÍN ĐÓA HOA TUỔI HAI MƯƠI

Ngã ba Đồng Lộc, thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, trong những năm 1967–1968 là một trong những “tọa độ lửa” ác liệt nhất trên tuyến đường chiến lược Trường Sơn. Đây là điểm giao thông huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Mỗi ngày, hàng trăm lượt máy bay Mỹ trút bom xuống mảnh đất nhỏ bé ấy hòng cắt đứt mạch máu chi viện. Nhưng giữa mưa bom bão đạn, những cô gái thanh niên xung phong vẫn bám trụ kiên cường.

Lai Châu26/02/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc, thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, trong những năm 1967–1968 là một trong những “tọa độ lửa” ác liệt nhất trên tuyến đường chiến lược Trường Sơn. Đây là điểm giao thông huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Mỗi ngày, hàng trăm lượt máy bay Mỹ trút bom xuống mảnh đất nhỏ bé ấy hòng cắt đứt mạch máu chi viện. Nhưng giữa mưa bom bão đạn, những cô gái thanh niên xung phong vẫn bám trụ kiên cường.

Chín cô gái thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong 55 Hà Tĩnh, đều ở độ tuổi mười tám, đôi mươi. Họ là Nguyễn Thị Hạnh, Nguyễn Thị Xanh, Nguyễn Thị Xuân, Nguyễn Thị Hường, Nguyễn Thị Cúc, Nguyễn Thị Hà, Nguyễn Thị Tần, Hà Thị Xanh và Nguyễn Thị Thơm. Họ đến từ những làng quê nghèo của Hà Tĩnh, mang theo ước mơ giản dị: góp sức mình cho Tổ quốc, cho ngày đất nước thống nhất.

Công việc của các chị là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua, bảo đảm thông suốt tuyến vận tải. Mỗi lần máy bay rít lên trên bầu trời, các chị nhanh chóng ẩn nấp. Bom vừa dứt, đất đá còn nóng bỏng, khói bụi chưa tan, họ đã lại lao ra đường, tay cuốc, tay xẻng, chạy đua với thời gian. Có những ngày bom dội xuống hàng chục trận, mặt đất rung chuyển, cây cối gãy đổ, nhưng tinh thần của các chị không hề lay chuyển.

Trong gian khổ, các chị vẫn giữ được nét hồn nhiên của tuổi trẻ. Những đêm hiếm hoi yên tĩnh, họ ngồi bên nhau hát những bài ca cách mạng, kể chuyện gia đình, mơ về tương lai sau ngày hòa bình. Có người ước được trở về làm cô giáo, có người mong được cấy lại ruộng đồng, dựng xây mái ấm. Những ước mơ bình dị ấy càng làm cho sự hy sinh sau này trở nên thiêng liêng hơn.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt ném bom ác liệt, tiểu đội nhận nhiệm vụ ra san lấp hố bom để kịp giờ cho đoàn xe qua. Khi các chị đang làm việc, một loạt bom nữa bất ngờ trút xuống. Một quả bom rơi sát miệng hầm trú ẩn nơi chín cô gái đang đứng. Đất đá sụp xuống vùi lấp tất cả. Đồng đội và nhân dân cố gắng đào bới suốt nhiều giờ, nhưng khi tìm thấy, các chị đã mãi mãi nằm lại nơi ngã ba lửa đạn.

Sự hy sinh của chín cô gái Đồng Lộc gây xúc động sâu sắc trong cả nước. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp hưởng trọn một mùa xuân. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần giữ vững tuyến đường chiến lược, bảo đảm cho từng đoàn xe vượt qua mưa bom tiến vào Nam, tiếp sức cho tiền tuyến lớn.

Năm 1972, tập thể Tiểu đội 4 – chín cô gái thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc – được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc hôm nay trở thành địa chỉ đỏ, nơi hàng triệu người đến thắp hương tưởng niệm, nhắc nhớ về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Câu chuyện về chín cô gái Đồng Lộc không chỉ là ký ức về một trận bom. Đó là bản anh hùng ca của tuổi hai mươi – tuổi sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để giữ vững con đường Tổ quốc. Trên mảnh đất từng nhuốm khói lửa ấy, những đóa hoa thanh xuân đã hóa thành bất tử, để lại cho đời sau niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn