Khúc tráng ca nơi Truông Bồn
Nhắc đến Nghệ An, không thể không nhắc tới Truông Bồn - mảnh đất thấm đẫm máu đào của những thanh niên xung phong tuổi mười tám, đôi mươi.
Đó là sáng ngày 31/10/1968.
Tiểu đội 2, Đại đội 317 đang khẩn trương san lấp hố bom để giữ thông tuyến đường chiến lược. Khi công việc gần hoàn thành, máy bay Mỹ bất ngờ quay lại ném bom.
Chỉ trong khoảnh khắc, 13 thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh. Người lớn tuổi nhất mới 22 tuổi, nhỏ nhất chỉ vừa tròn 18.
Điều khiến nhiều người xúc động là chỉ vài giờ sau, một số đội viên sẽ được xuất ngũ để trở về quê hương xây dựng cuộc sống mới. Nhưng các anh, các chị đã mãi mãi nằm lại nơi Truông Bồn.
Họ ra đi khi tuổi xuân còn dang dở, để con đường huyết mạch vẫn thông suốt, để từng đoàn xe tiếp tục chi viện cho miền Nam.
Mỗi lần đến Khu di tích Truông Bồn, tôi đều lặng người trước những tấm bia khắc tên các anh chị. Họ không chỉ là những con số trong lịch sử mà là những người trẻ với bao ước mơ chưa kịp thực hiện.
Sự hy sinh ấy nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết sống xứng đáng hơn, cống hiến nhiều hơn để không phụ lòng những người đã ngã xuống.



