Khúc tráng ca tại mặt trận Mường Pồn
Mùa đông năm 1953, chiến dịch Đông Xuân 1953 - 1954 bước vào giai đoạn quyết liệt. Đơn vị của Bế Văn Đàn được lệnh hành quân lên Điện Biên Phủ để siết chặt vòng vây quân Pháp. Ngày 12/12/1953, cuộc chiến tại Mường Pồn (Lai Châu) bùng nổ dữ dội. Đây là một vị trí chiến lược quan trọng mà quân Pháp quyết tâm cố thủ bằng mọi giá.
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Địch huy động máy bay ném bom và pháo binh bắn phá dữ dội vào trận địa của ta. Lực lượng của đơn vị Bế Văn Đàn bị tổn thất đáng kể, nhiều đồng chí hy sinh và bị thương. Lúc này, tình thế trở nên cực kỳ nguy cấp: quân địch bắt đầu phản công mạnh mẽ, trong khi địa hình tại nơi đơn vị đóng quân lại trống trải, không có điểm tựa vững chắc để đặt súng máy tiêu diệt địch.
Khẩu súng máy của đồng chí Chu Văn Pù – vũ khí hỏa lực quan trọng nhất của tiểu đội lúc bấy giờ – không thể phát huy tác dụng vì không có chỗ đặt chân súng sao cho có tầm nhìn tốt. Nếu không có hỏa lực yểm trợ, quân ta sẽ khó lòng chặn đứng đợt tiến công của địch và nguy cơ bị xóa sổ là rất cao.
Trong giây phút sinh tử ấy, Bế Văn Đàn đã có một quyết định khiến tất cả kinh ngạc. Anh lao đến bên đồng chí Pù, không một chút do dự, anh quỳ xuống và đặt hai chân súng máy lên đôi vai gầy của mình. Tiếng anh hô vang giữa khói lửa: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí bắn đi!".
Đồng chí Chu Văn Pù nhìn đôi vai bạn, đôi tay run rẩy không nỡ bóp cò. Nhưng trước ánh mắt kiên định, rực cháy lửa căm thù và mệnh lệnh đanh thép của Bế Văn Đàn, anh Pù đã siết chặt tay súng. Tiếng súng máy vang dội, quét sạch những đợt tiến công của quân thù. Dù máu từ vết thương trên vai và người Bế Văn Đàn đã thấm đẫm tấm áo trấn thủ, anh vẫn nghiến răng chịu đựng, giữ vững giá súng sống ấy cho đến khi quân ta hoàn toàn làm chủ trận địa.
Bế Văn Đàn đã anh dũng hy sinh khi trận đánh vừa kết thúc. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới chỉ 22 – lứa tuổi đẹp nhất của đời người, tuổi của những ước mơ và hoài bão xanh rờn.



