Khúc Tráng Ca Thời Hoa Lửa (Phần 2): Mùa Hoa Lại Nở
Mùa hè năm đó, ở cái tuổi ngoài bảy mươi, ông Lâm quyết định thực hiện chuyến đi mà ông đã ấp ủ suốt hơn nửa thế kỷ: Trở lại Trường Sơn, tìm về ngã ba trọng điểm năm xưa. Chiếc ba lô cũ kỹ ngày nào giờ lại theo ông lên những chuyến xe chập chùng qua miền sương trắng.
Khúc Tráng Ca Thời Hoa Lửa (Phần 2): Mùa Hoa Lại Nở
Mùa hè năm đó, ở cái tuổi ngoài bảy mươi, ông Lâm quyết định thực hiện chuyến đi mà ông đã ấp ủ suốt hơn nửa thế kỷ: Trở lại Trường Sơn, tìm về ngã ba trọng điểm năm xưa. Chiếc ba lô cũ kỹ ngày nào giờ lại theo ông lên những chuyến xe chập chùng qua miền sương trắng.
Chuyến Đi Về Miền Ký Ức
Trường Sơn bây giờ khác lắm. Những ngọn đồi trọc lóc, xám xịt vì bom đạn và chất độc hóa học ngày trước nay đã được phủ xanh bởi bạt ngàn những vạt rừng cao su, cà phê và những tán xà cừ rợp bóng. Con đường mòn gập ghềnh đất đỏ đã được thay thế bằng con đường rải nhựa phẳng lì, uốn lượn hiền hòa giữa đại ngàn.
Đến ngã ba năm xưa, ông Lâm ngỡ ngàng. Không còn những hố bom sâu hoắm, cũng chẳng còn mùi khét lẹt của thuốc súng. Nơi đội thanh niên xung phong của Mai từng đóng quân nay là một thị trấn nhỏ nhộn nhịp, mái ngói đỏ tươi nằm san sát nhau. Gần đó, một ngôi trường cấp hai khang trang vang vọng tiếng trẻ thơ đọc bài.
Ông bước những bước chậm chạp vào sân trường, ngồi nghỉ trên chiếc ghế đá dưới gốc bàng. Lấy cuốn sổ tay úa vàng ra, ông lại ngắm nhìn cánh hoa lan rừng đã khô.
"Hoa Trường Sơn đấy. Bộ đội giữ lấy để nhớ rằng giữa đạn bom, hoa vẫn nở."
Tiếng nói lanh lảnh của Mai ngày nào bỗng vang lên trong tâm trí ông, rõ mồn một như mới ngày hôm qua.
Ngôi Trường Nhỏ Khát Vọng Bình Yên
"Bác ơi, bác hỏi thăm ai ạ?"
Một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang dòng suy tưởng của ông. Trước mặt ông Lâm là một cô giáo trẻ, mặc chiếc áo dài màu xanh thiên thanh. Cô có mái tóc đen dài và nụ cười hiền hậu, ánh mắt trong veo giông giống một người mà ông đã khắc ghi trong lòng suốt tuổi thanh xuân.
"Tôi... tôi chỉ là một cựu binh già ghé thăm chiến trường xưa thôi," ông Lâm mỉm cười, khẽ gấp cuốn sổ lại. "Trường mình đẹp quá. Nghe tiếng các cháu đọc bài, lòng lão thấy bình yên lạ thường."
Cô giáo trẻ ngồi xuống bên cạnh, ân cần rót mời ông một ly nước vối mát lạnh từ bình nước của trường. Cô kể rằng ngôi trường này được xây dựng trên chính mảnh đất từng là lán trại của một tiểu đội thanh niên xung phong.
"Mẹ cháu kể, ngày xưa mảnh đất này nhiều bom đạn lắm. Mẹ cháu từng là thanh niên xung phong ở đúng ngã ba này. Ước mơ lớn nhất của bà là đất nước hòa bình để về quê gõ đầu trẻ. Nhưng vì yêu mảnh đất Trường Sơn này quá, sau chiến tranh, bà đã ở lại đây lập nghiệp và dựng lên bục giảng."
Kỷ Vật Khắc Ghi
Trái tim người lính già bỗng đập những nhịp bồi hồi. Ông run run nhìn cô giáo trẻ, khẽ hỏi:
"Mẹ cháu... tên là Mai, quê ở Hà Nam, đúng không?"
Cô giáo sững sờ, đôi mắt mở to ngạc nhiên: "Sao... sao bác biết ạ? Bác là..."
Ông Lâm không trả lời ngay. Ông lật giở trang sổ tay, đưa cho cô giáo xem nhánh hoa lan rừng đã ép khô.
"Ngày đó, trước giờ hành quân tiến vào Nam, mẹ cháu đã tặng bác nhánh hoa này. Bác cứ ngỡ trận bom đêm ấy đã cướp đi cô thanh niên xung phong dũng cảm đó rồi..."
Khóe mắt cô giáo trẻ ửng đỏ. Cô nắm lấy bàn tay nhăn nheo của ông Lâm, nghẹn ngào:
"Mẹ cháu mất cách đây năm năm vì tuổi cao sức yếu, bác ạ. Nhưng cuốn nhật ký của mẹ lúc nào cũng nhắc về một anh bộ đội sinh viên Văn khoa Hà Nội. Mẹ luôn tin rằng anh ấy đã bình an vượt qua tuyến lửa."
Nước mắt rịn ra trên đuôi mắt hằn sâu vết chân chim của ông Lâm. Vậy là Mai đã sống. Cô đã thực hiện được ước mơ trở thành cô giáo, và hơn thế nữa, cô đã gieo những mầm xanh tri thức ngay trên mảnh đất từng bị cày xới bởi cái chết.
Gió Trường Sơn thổi nhẹ, mang theo hương thơm của hoa rừng thoang thoảng. Nhánh phong lan trong cuốn sổ tay đã khô, nhưng những "bông hoa" của thế hệ Mai và Lâm nay đã thực sự đơm bông, kết trái thành những lứa học trò đang ca vang khúc hát hòa bình trong lớp học kia.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhường chỗ cho một mùa hoa mới rực rỡ và bình yên mãi mãi.



