Bài viết

Khúc tráng ca trên cao điểm Cha Lo

Đà Nẵng29/04/2026Võ Trần Thanh Hương (Đoàn trường THPT Thái Phiên-Thanh Khê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khúc tráng ca trên cao điểm Cha Lo

Khúc tráng ca trên cao điểm Cha Lo Trong những năm tháng "hoa lửa" sục sôi của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi cả dải đất miền Trung oằn mình dưới những trận mưa bom bão đạn, cái tên Nguyễn Viết Xuân đã vụt sáng như một vì sao tinh tú trên bầu trời cao điểm Cha Lo. Đó là một buổi chiều tháng 11 năm 1964, không gian vùng biên giới Quảng Bình rung chuyển bởi tiếng gầm rú của những "con ma", "thần sấm" Mỹ đang điên cuồng trút bom hòng cắt đứt mạch máu giao thông của ta. Giữa mịt mù khói súng và đất đá cày xới, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đứng hiên ngang trên mâm pháo, đôi mắt rực lửa theo sát từng đường bay của kẻ thù. Một quả tên lửa bất ngờ nổ vang bên cạnh công sự, những mảnh bom sắc lẹm găm thẳng vào đùi phải của anh, khiến đôi chân người chiến sĩ trẻ gãy nát và máu tuôn đỏ thẫm vạt áo quân nhu. Nỗi đau thể xác tột cùng không thể quật ngã được ý chí sắt đá; để tránh gây vướng víu và giữ vững tinh thần cho đơn vị, anh đã nghiến răng ra lệnh cho đồng đội dùng dao găm cắt rời phần chân bị thương của mình ngay tại trận địa. Trong giây phút sinh tử ấy, giữa tiếng gầm thét của động cơ máy bay và mặt đất đang chao đảo vì bom đạn, một khẩu lệnh đanh thép đã vang lên, át cả không gian: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô ấy như một luồng điện mạnh mẽ truyền khắp các mâm pháo, thổi bùng ngọn lửa căm thù và lòng quyết tâm vào từng nòng súng cao xạ, khiến lưới lửa phòng không của ta bủa vây chặt chẽ và quật ngã lũ giặc trời ngay tại chỗ. Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng hình ảnh người anh hùng nén đau thương để chỉ huy chiến đấu và lời hịch bất hủ của anh đã trở thành biểu tượng rực rỡ nhất cho khí thế hiên ngang của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Anh ngã xuống để mạch máu giao thông mãi luôn thông suốt, để màu hoa lửa chiến tranh lùi xa, nhường chỗ cho sắc xanh của hòa bình và độc lập dân tộc trường tồn mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc tráng ca trên cao điểm Cha Lo | Câu chuyện thời hoa lửa