Cựu chiến binh

KHÚC TRÁNG CA TRÊN ĐẤT MẸ PHÙ MỸ

"Khép lại tuổi thơ êm đềm, anh khoác ba lô lên đường khi đất nước gọi tên. Người chiến sĩ Phạm Văn Bình (sinh năm 1955) đã ngã xuống giữa những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh. Hồ sơ của anh có thể khuyết đi tên một miền quê nhỏ, nhưng máu xương anh đã hòa vào lòng đất mẹ Phù Mỹ kiên trung. Ở lứa tuổi đôi mươi rực rỡ, sự hy sinh của anh là minh chứng cho một thế hệ sẵn sàng gửi lại thanh xuân để dệt nên hình hài Tổ quốc..."

Gia Lai05/05/2026Lê Văn Lang (Chi đoàn Định Tố - Đoàn xã Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng của quê hương Bình Định, có biết bao người con đã ra đi không tiếc tuổi xuân, hóa thân thành những tượng đài bất tử. Phạm Văn Bình, chàng trai sinh năm 1955, là một trong những vì sao kiêu hãnh ấy.

Sinh ra và lớn lên giữa những năm tháng quê hương quằn quại dưới gót giày xâm lược, Bình mang trong mình bầu máu nóng của tuổi trẻ xứ Nẫu. Khi tuổi đời chưa đầy hai mươi, cái tuổi đẹp nhất của những mộng mơ, anh đã gác lại tình riêng, cầm súng bước ra chiến trường. Những người đồng đội năm xưa nhớ về Bình như một chàng trai hiền lành, ít nói, nhưng đôi mắt luôn ánh lên sự kiên nghị mỗi khi nhận nhiệm vụ xuyên đêm bám địch.

Vùng đất Phù Mỹ những năm đầu thập niên 70 là một chảo lửa thực sự. Địch liên tục tổ chức các cuộc càn quét, ném bom rải thảm hòng cắt đứt tuyến hành lang vận chiến lược của ta từ miền núi xuống đồng bằng ven biển. Đơn vị của Phạm Văn Bình được giao nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm quan trọng tại Phù Mỹ, bảo vệ đường dây liên lạc và yểm trợ cho nhân dân sơ tán.

Trong một trận đánh ác liệt chống lại đợt càn quét quy mô lớn của địch có phi pháo yểm trợ, chốt của Bình phải hứng chịu hàng chục đợt oanh tạc. Đất đá bị cày xới, giao thông hào sụt lún. Địch cậy đông, hò hét xông lên như kiến.

"Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh! Không được lùi bước!" – Dù đã bị thương, Phạm Văn Bình vẫn kiên cường bám trụ tại hầm chiến đấu tiền tiêu. Anh sử dụng lựu đạn và súng AK, liên tục đánh trả, đẩy lùi nhiều đợt tiến công của những kẻ đi đầu, tạo một vành đai lửa thép bảo vệ cho đồng đội phía sau có thời gian tổ chức lại đội hình.

Giữa lúc trận chiến đang diễn ra giằng co, một loạt đạn pháo cối tàn liệt của địch trút xuống trận địa. Phạm Văn Bình ngã xuống. Khẩu súng trên tay anh vẫn còn vương mùi khét lẹt của thuốc phóng. Chàng trai Bình Định ấy đã gửi lại vĩnh viễn tuổi thanh xuân chói lọi của mình trên mảnh đất Phù Mỹ đầy nắng và gió.

Chiến tranh lùi xa, hồ sơ lưu trữ có thể chưa ghi rõ được cái tên xóm nhỏ, làng quê nơi anh cất tiếng khóc chào đời. Nhưng mảnh đất Phù Mỹ anh hùng đã dang rộng vòng tay ôm trọn hình hài người chiến sĩ trẻ vào lòng. Mộ phần của anh nằm đó, trang nghiêm giữa tiếng dương liễu rì rào, nhắc nhở những thế hệ mai sau về một thời hoa lửa oanh liệt, về những người đã ngã xuống để Tổ quốc được đứng lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn