Bài viết

KHÚC TRÁNG CA TRÊN ĐỈNH NÚI BÀI THƠ

KHÚC TRÁNG CA TRÊN ĐỈNH NÚI BÀI THƠ

Quảng Ninh03/07/2026Lương Thu Hương (LCĐ Khoa Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những buổi chiều tà đứng từ bến phà Bãi Cháy nhìn về phía núi Bài Thơ, tôi luôn tự hỏi: Điều gì đã khiến những người công nhân vùng mỏ bình dị trở thành những tượng đài bất tử? Câu trả lời nằm ở câu chuyện về Anh hùng Đặng Bá Hát – người Trung đội trưởng tự vệ pháo cao xạ đã viết nên huyền thoại trên đỉnh núi đá vôi này.
Sinh ra trong một gia đình nghèo tại Nam Định, ông Đặng Bá Hát chọn vùng mỏ Quảng Ninh làm quê hương thứ hai, làm công nhân vận hành sàng tại Xí nghiệp Tuyển than Hòn Gai. Nhưng khi tiếng súng kháng chiến chống Mỹ vang lên, ông tạm gác chiếc áo xanh công nhân để khoác lên mình quân phục tự vệ.
Đỉnh núi Bài Thơ những năm 1972 không phải là điểm check-in thơ mộng như bây giờ, mà là một trận địa đầy khốc liệt. Ngày 12/7/1972, máy bay Mỹ ồ ạt tấn công thị xã Hòn Gai với mục tiêu san phẳng các cơ sở kinh tế và tinh thần chiến đấu của dân ta. Giữa làn mưa bom bão đạn, ông Đặng Bá Hát cùng đồng đội trên trận địa pháo 14,5mm đã hiên ngang đáp trả.
"Cả trận địa đang rung chuyển, khói bom mịt mù che khuất tầm nhìn, nhưng tiếng hô của ông Hát vẫn dõng dạc: 'Nhằm thẳng quân thù mà bắn!'" – Một người cựu chiến binh cùng thời đã kể lại như vậy.
Trong lúc chiến đấu gay gắt nhất, một quả bom nổ ngay sát mâm pháo khiến ông bị thương nặng ở chân và bụng. Đồng đội định đưa ông xuống hầm cấp cứu, nhưng ông đẩy ra, tay ôm chặt lấy khẩu pháo, máu thấm đỏ cả vạt áo xanh. Ông nghiến răng chịu đau, tiếp tục chỉ huy trung đội bắn rơi chiếc máy bay F4 của Mỹ ngay trên vùng biển Hạ Long. Ông đã hy sinh ngay tại mâm pháo khi đôi mắt vẫn hướng về bầu trời, tay vẫn giữ chặt tay quay hướng pháo.
Sự hy sinh của ông Đặng Bá Hát không chỉ là mất mát của một người lính, mà là biểu tượng của tinh thần "Kỷ luật và Đồng tâm" – đặc sản quý báu của người dân vùng mỏ. Với một sinh viên ngành Du lịch như tôi, câu chuyện về ông không chỉ là những dòng chữ khô khan trong sách giáo khoa, mà là hơi thở của lịch sử, là linh hồn của vùng đất tôi đang gắn bó.
Tôi tin rằng, mỗi khi giới thiệu về núi Bài Thơ cho du khách, câu chuyện về người anh hùng ngã xuống bên mâm pháo sẽ khiến cảnh quan nơi đây trở nên linh thiêng và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Chúng tôi – thế hệ "hoa đỏ" hôm nay – xin hứa sẽ giữ gìn ngọn lửa yêu nước mà ông và các bậc tiền bối đã truyền lại bằng cả máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn