Người có công giúp đỡ cách mạng

Khúc tráng ca trong "chuồng cọp" Côn Đảo.

Ký ức rúng động về gần 14 năm nếm trải đòn roi chốn lao tù khốc liệt, nơi những người chiến sĩ cách mạng dùng xương máu để giữ vững khí tiết trước các âm mưu tra tấn tàn bạo của kẻ thù.

Thái Nguyên17/07/2026Trần Thị Nguyệt Ánh (THPT Lưu Nhân Chú)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên trong lòng đô thị Sài Gòn, ngay từ khi mới 9 tuổi, cậu bé Võ Ái Dân đã sớm tiếp xúc và tham gia vào phong trào học sinh, sinh viên yêu nước. Đến năm 1961, khi đang tích cực hoạt động trong Hội Liên hiệp Học sinh - Sinh viên Giải phóng đặc khu Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định, ông bị địch phát hiện và bắt giữ. Sau nhiều tháng tra tấn ở các bốt an ninh mà không khai thác được gì, tòa án chế độ cũ đã kết án tù và đày ông ra thẳng Côn Đảo — nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian" thời bấy giờ.

Hành trình gian khổ nhất cuộc đời ông bắt đầu từ đây. Ông Dân phải trải qua gần 14 năm bị giam cầm, trong đó có tới 10 năm ròng rã biệt giam tại khu trại giam tàn bạo khét tiếng Tràm Tốn. Tại đây, phòng giam chỉ vỏn vẹn vài mét vuông, phía trên trần là những thanh sắt kiên cố để cai ngục đi lại, theo dõi và sẵn sàng rải vôi bột hoặc dội nước bẩn xuống người tù bên dưới.

Kẻ địch không chỉ tra tấn bằng đòn roi, xiềng xích cắt vào da thịt, mà còn dùng những thủ đoạn tinh vi nhằm bẻ gãy ý chí của người chiến sĩ cách mạng. Chúng bỏ đói, bỏ khát, ép người tù phải ký vào đơn ly khai Đảng, chào cờ ba sọc hay viết thư thú tội. Ông Dân nhớ lại, l ranh giới giữa cái chết và sự đầu hàng chỉ cách nhau một sợi tóc. Nhiều đồng đội bên cạnh ông đã kiệt sức và ngã xuống ngay trên nền xi măng lạnh ngắt của buồng giam.

Trước những âm mưu ác độc đó, ông Dân cùng các bạn tù đã biến nhà tù thành một chiến trường đặc biệt. Không có vũ khí, họ đấu tranh bằng cách tuyệt thực tập thể, tổ chức các buổi học chính trị "ngầm", và chuyền tai nhau những câu thơ, bài hát cách mạng để xốc lại tinh thần. Khí tiết kiên trung của những người con đỏ đã biến những song sắt chuồng cọp thành nơi bất khả xâm phạm về mặt tinh thần.

Vào ngày 30/4/1975, khi làn sóng giải phóng tràn ra đảo, ông Dân bước ra khỏi cổng nhà tù với thân hình gầy sộc, chằng chịt vết sẹo nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời. Câu chuyện của ông là minh chứng sống động cho chất thép của một thế hệ sống vì lý tưởng, sẵn sàng hy sinh thanh xuân để đổi lấy tự do cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn