KHÚC TRÁNG CA TỪ LÀNG QUÊ AN NINH
THỜI HOA LỬA – KHÚC TRÁNG CA TỪ LÀNG QUÊ AN NINH
Em là học sinh lớp 8A4, trường THCS An Ninh, xã An Ninh, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình (cũ). Nơi em sống là một miền quê yên bình, gió sông Luộc mát rượi thổi qua những cánh đồng lúa chín vàng. Nhưng ẩn sau vẻ thanh bình ấy là dấu tích của một thời hoa lửa oanh liệt, nơi biết bao con người đã ngã xuống cho độc lập, tự do. Viết bài dự thi này, em muốn gửi lời tri ân đến những người con anh dũng của quê hương An Ninh, những ngọn lửa đã thắp sáng tuổi trẻ trong những năm tháng chiến tranh.
Trong những câu chuyện bà em kể, hình ảnh thời chiến hiện lên vừa đau thương vừa rực rỡ. Bà nội em là bà Nguyễn Thị Hường, năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Bà kể rằng vào năm 1971, làng An Ninh tiễn rất nhiều thanh niên lên đường nhập ngũ, trong đó có anh ruột của bà – liệt sĩ Nguyễn Văn Lộc. Anh Lộc sinh năm 1952, lớn lên bên dòng sông Luộc, từng học tại trường cấp 2 Quỳnh Phụ. Ngày nhận giấy gọi nhập ngũ, anh chỉ kịp về nhà ăn bát cơm với mẹ và dặn: “Con đi vì Tổ quốc, nếu không về, mẹ đừng khóc”. Hai năm sau, gia đình nhận được giấy báo tử từ chiến trường Quảng Trị.
Thời hoa lửa không chỉ là thời của bom đạn, mà còn là thời của lý tưởng, của tình yêu Tổ quốc cháy bỏng. Những người như anh Lộc ra đi khi tuổi đời mới mười chín, đôi mươi, chưa kịp lập gia đình, chưa kịp sống trọn tuổi trẻ. Họ mang trong tim hình ảnh quê hương An Ninh, những con đường làng, những mùa gặt, tiếng trống trường, để làm điểm tựa tinh thần giữa chiến trường khốc liệt. Chính họ đã biến tuổi xuân thành những ngọn đuốc sống, soi đường cho dân tộc đi đến ngày độc lập.
Mỗi lần theo thầy cô và bạn bè ra nghĩa trang liệt sĩ xã An Ninh, em lại lặng người trước những hàng bia trắng xếp thẳng. Trong đó có mộ của liệt sĩ Nguyễn Văn Lộc, liệt sĩ Trần Văn Hảo, liệt sĩ Phạm Văn Sỹ – những người con của quê hương đã hy sinh nơi chiến trường xa xôi. Trời chiều lặng gió, từng nén hương khói bay lên như lời gọi vọng về từ quá khứ. Em cảm nhận sâu sắc rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ.
Thời hoa lửa – theo em – không chỉ tồn tại trong quá khứ, mà còn sống mãi trong hiện tại. Bởi ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh vẫn được truyền từ thế hệ cha anh sang thế hệ chúng em. Nếu ngày xưa các bác, các chú cầm súng ra trận, thì hôm nay nhiệm vụ của chúng em là cầm bút, cầm tri thức để dựng xây đất nước. Mỗi bài học, mỗi trang sách, mỗi giờ lên lớp đều là một viên gạch nhỏ xây nên tương lai quê hương Quỳnh Phụ, Thái Bình.
Em nhớ mãi câu nói của thầy giáo dạy Lịch sử – thầy Phạm Quang Minh: “Thế hệ hôm nay không được quên máu của thế hệ hôm qua.” Câu nói ấy như ngọn lửa nhỏ thắp sáng suy nghĩ trong em. Nhờ đó, em hiểu rằng lòng biết ơn không chỉ nằm trong lời nói mà phải thể hiện bằng hành động. Học tập chăm chỉ, sống trung thực, biết yêu thương và trách nhiệm với gia đình, quê hương chính là cách thiết thực nhất để tri ân thời hoa lửa.
Quê em – xã An Ninh – đang đổi thay từng ngày. Những con đường bê tông mới được mở, trường lớp được xây dựng khang trang, cuộc sống người dân ngày một ấm no. Nhưng mỗi khi nhìn lên lá cờ đỏ sao vàng bay trước cổng trường, em lại nhớ đến những con người như anh Nguyễn Văn Lộc, những người đã ngã xuống để lá cờ ấy tung bay trên bầu trời tự do. Họ là lịch sử, là niềm tự hào, là ngọn lửa bất tử trong tim mỗi người trẻ.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng hồn thiêng của nó vẫn còn đó, trong từng tấc đất quê hương, trong từng nhịp đập trái tim chúng em. Em nguyện sẽ sống xứng đáng với những hy sinh ấy, học tập thật tốt, rèn luyện thật chăm, để mai này góp phần xây dựng quê hương An Ninh, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Khép lại bài viết này, em xin cúi đầu trước những anh hùng liệt sĩ – những bông hoa bất tử của thời hoa lửa. Máu của các bác đã tưới đỏ đất quê hương để hôm nay chúng em được sống trong hòa bình. Và em tin rằng, khi thế hệ trẻ biết trân trọng quá khứ, thì ngọn lửa ấy sẽ còn cháy mãi với đất nước Việt Nam yêu dấu.



