Bài viết

Khúc tráng ca từ lòng đất Chủ đề: Hoa lửa trong hang đá

An Giang16/06/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc tráng ca từ lòng đất

Chủ đề: Hoa lửa trong hang đá

Mùi thuốc súng khét lẹt lọt qua khe đá, hòa cùng cái nóng hầm hập của những ngày tháng 3 năm 1969. Trên đỉnh đồi Tức Dụp, bom Mỹ dập liên hồi, mặt đất rúng động như muốn lật úp. Trong lòng hang tối, ánh đèn dầu lạc tù mù chỉ đủ soi rõ khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu của bảy chiến sĩ thuộc tiểu đội trinh sát.

Thành – người chiến sĩ trẻ tuổi nhất, vừa tròn mười tám – đang nén cơn đau từ vết thương ở đùi. Anh nhìn sang người tiểu đội trưởng, giọng thều thào nhưng ánh mắt kiên định: “Anh Năm, tụi nó dùng đến cả pháo bầy lẫn B-52, tính san phẳng ngọn đồi này thiệt sao?”

Anh Năm mỉm cười, nụ cười hiền hậu hiện lên giữa khuôn mặt sạm đen vì khói súng. Anh vừa băng bó cho Thành vừa nói: “Tụi nó tính bằng tiền đô, bằng tấn bom, nhưng không tính được lòng người em ạ. Cái hang này là xương thịt của núi rừng, còn chúng ta là máu mủ của nhân dân. Mất đồi sao được!”

Đột nhiên, phía cửa hang có tiếng động nhẹ. Tất cả lập tức lên đạn, nín thở. Một bóng người gầy nhỏ, mình đẫm nước mưa sương đêm lẻn vào. Đó là má Sáu, người mẹ Khmer ở dưới chân núi. Trên lưng má là một gùi cơm vắt và những lọ thuốc nam cốt tre. Má đã vượt qua ba vòng bốt gác, men theo những lối mòn sạt lở vì bom đạn để tiếp tế cho "các con".

Má Sáu run run nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thành, dúi vào tay anh nắm cơm còn hơi ấm: “Ăn đi con, ăn lấy sức mà giữ núi. Dưới phum sóc, tụi nó gom dân, nhưng lòng dân mình vẫn hướng lên đồi.”

Đêm đó, bom lại trút. Nhưng trong lòng hang đá rực lửa chiến hào, những người lính vẫn cảm thấy ấm áp lạ kỳ. Họ hiểu rằng, hai triệu đô-la bom đạn của kẻ thù có thể làm nứt đá, nhưng không bao giờ bẻ gãy được ý chí được bao bọc bởi lòng dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn