Khúc tráng ca từ Mậu Thân đến Mùa Xuân đại thắng
Ở một góc nhìn khác của chiến trường khốc liệt, ký ức của ông Hoàng Đình Lô (quê gốc Thanh Hóa, hiện trú tại Phú Thọ) lại là một cuốn sử thi bằng máu và lòng quả cảm. Nhập ngũ năm 18 tuổi, người thanh niên đất học xứ Thanh ấy đã khoác lên mình màu áo lính và hành quân bộ ròng rã suốt nhiều tháng trời tiến thẳng vào chiến trường Tây Nguyên đầy nắng gió và bom đạn.
Ở một góc nhìn khác của chiến trường khốc liệt, ký ức của ông Hoàng Đình Lô (quê gốc Thanh Hóa, hiện trú tại Phú Thọ) lại là một cuốn sử thi bằng máu và lòng quả cảm. Nhập ngũ năm 18 tuổi, người thanh niên đất học xứ Thanh ấy đã khoác lên mình màu áo lính và hành quân bộ ròng rã suốt nhiều tháng trời tiến thẳng vào chiến trường Tây Nguyên đầy nắng gió và bom đạn.
Cuộc đời binh nghiệp của ông Lô gắn liền với những mốc son lịch sử chói lọi nhưng cũng đầy rẫy hy sinh, từ cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 cho đến Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975. Ông kể về những trận đánh dài ngày tại vành đai Sài Gòn, nơi đơn vị của ông phải vượt qua dòng sông Vàm Cỏ Đông dưới làn mưa pháo bầy của địch. "Đó là những đêm kinh hoàng," ông Lô bồi hồi nhớ lại, "Mặt sông đỏ rực vì ánh hỏa châu từ máy bay địch rải xuống, nước sông sục sôi vì đạn pháo cày lòng sông. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống, máu hòa vào dòng nước xanh. Nhưng lệnh tiến công đã phát, người trước ngã, người sau xông lên, không một ai chùn bước."
Có những thời điểm chiến dịch khẩn cấp, ông và đồng đội phải hành quân liên tục không ngủ suốt ba ngày đêm, đôi mắt cay xè vì thiếu ngủ và khói súng, chân bước đi trong vô thức. Nhưng kỳ lạ thay, cứ mỗi khi nghe tiếng súng nổ dồn dập phía trước mặt, tinh thần cách mạng lại bừng tỉnh, tất cả lại ôm súng lao lên chiến hào.
Nỗi ám ảnh lớn nhất và cũng là động lực thiêng liêng nhất thúc giục ông chiến đấu chính là hình ảnh những người đồng chí: "Mới chiều hôm trước, chúng tôi còn ngồi túm tụm dưới hầm chữ A, chia nhau điếu thuốc lào, kể cho nhau nghe về người yêu nơi quê nhà. Vậy mà đêm xuống, trong một trận pháo kích của địch, người bạn ấy đã anh dũng ngã xuống ngay sát cạnh tôi khi tay vẫn còn nắm chặt báng súng. Sự hy sinh của đồng đội không làm chúng tôi bi lụy, mà nó trở thành ngọn lửa căm thù, giục giã chúng tôi phải tiến lên phía trước, phải chiến đấu và chiến thắng thay cho cả phần đời của những người đã nằm lại."


