Bài viết

KHÚC TRÁNG CA VỀ MỘT THỜI HOA LỬA: KHI LÝ TƯỞNG NỞ HOA GIỮA LÒNG ĐẠN BOM

Gia Lai05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đơn vị: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại Học Quy Nhơn

KHÚC TRÁNG CA VỀ MỘT THỜI HOA LỬA: KHI LÝ TƯỞNG NỞ HOA GIỮA LÒNG ĐẠN BOM

Có những khái niệm mà chỉ khi đặt cạnh nhau, người ta mới thấy hết sự kỳ diệu và khắc nghiệt của nó. "Hoa" và "Lửa" – hai hình ảnh tưởng chừng đối lập nhưng lại hòa quyện để định nghĩa về một giai đoạn lịch sử hào hùng nhất của dân tộc Việt Nam. Với tôi, một sinh viên đang miệt mài bên những trang giáo trình ngôn ngữ, "thời hoa lửa" không chỉ là một chương trong sách giáo khoa lịch sử, mà là một bản trường ca bất tận về khát vọng và sự hy sinh của tuổi trẻ.

Gác bút nghiên, chọn nghiệp binh đao

Nhìn lại những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, tôi đặc biệt xúc động trước hình ảnh của thế hệ "sinh viên xếp bút nghiên ra trận". Đó là những chàng trai, cô gái vốn dĩ thuộc về giảng đường, về những thư viện yên tĩnh và những buổi thảo luận văn chương sôi nổi. Họ mang trong mình sự lãng mạn của những tâm hồn tri thức, nhưng khi Tổ quốc gọi tên, họ đã không ngần ngại khoác lên mình màu áo xanh băm sáu, tiến về phía chiến trường đầy khói lửa.

Tôi từng đọc về những người lính mang theo cả những cuốn từ điển tiếng Anh, những tập thơ tình chép tay trong ba lô hành quân. Giữa cái nắng cháy thịt da của miền Trung hay những cơn mưa rừng xối xả ở Trường Sơn, tinh thần ấy vẫn rực cháy. "Lửa" của đạn bom có thể tàn phá xóm làng, nhưng không bao giờ thiêu rụi được đóa "Hoa" của lý tưởng. Đó chính là sự kiên cường của một thế hệ không biết cúi đầu.

Sức sống mãnh liệt của tâm hồn trí thức

Trong những trận chiến khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 hay trên những cung đường máu lửa, những dòng nhật ký vẫn được viết tiếp. Có những người lính đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi đôi mươi, mang theo cả những giấc mơ dang dở về một ngày được trở lại trường đại học. Nhưng chính sự ngã xuống ấy đã tưới mát cho gốc cây hòa bình, để thế hệ chúng tôi ngày nay được tự do theo đuổi đam mê, được học những ngôn ngữ mới để kết nối Việt Nam với thế giới.

Dưới mái trường Đại học Quy Nhơn (QNU) – nơi mảnh đất miền Trung nắng gió nhưng kiên trung, tôi cảm nhận được dòng máu anh hùng ấy vẫn đang chảy trong huyết quản của thế hệ trẻ hôm nay. Mỗi lần đi ngang qua những địa danh lịch sử tại Bình Định, tôi lại tự hỏi: Nếu là mình trong hoàn cảnh ấy, liệu mình có đủ can đảm như cha anh? Câu trả lời luôn là một niềm tự hào xen lẫn trách nhiệm.

Lời kết: Viết tiếp bản hùng ca trong thời bình

Là một đoàn viên, một sinh viên chuyên ngành Ngôn ngữ Anh, tôi hiểu rằng mình không cần phải cầm súng để bảo vệ Tổ quốc như thế hệ hoa lửa năm xưa. Nhưng tôi có nhiệm vụ dùng tri thức, dùng ngoại ngữ để lan tỏa những giá trị văn hóa và lịch sử hào hùng này ra thế giới. Câu chuyện thời hoa lửa nhắc nhở tôi rằng: Thanh xuân chỉ thực sự rực rỡ khi nó gắn liền với lý tưởng cao đẹp và sự cống hiến cho cộng đồng.

Chúng tôi – những người trẻ của "Tuổi trẻ QNU" – xin hứa sẽ giữ mãi ngọn lửa của cha anh trong tim, biến nó thành động lực để học tập, rèn luyện và xây dựng một Việt Nam hùng cường, để "Hoa" mãi nở và "Lửa" sẽ chỉ còn là ánh sáng của niềm tin và hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn