KHÚC VĨ THANH CỦA NHỮNG ĐÓA HỒNG THÉP
Bốn mươi năm, một cái chớp mắt thôi Mà tóc xanh đã nhuốm màu mây trắngVẫn đội hình xưa, đứng ngồi ngay ngắnNhư buổi quân hành, nắng rực trên vai.
Ngày ấy lên đường, chân bước dẻo daiSúng thép nặng vai, lòng thì nhẹ bẫngBiên giới phía Bắc, rừng sâu gió lạnhMười tám đôi mươi, hoa nở chiến hào.Nay gặp lại nhau, lòng dạ xốn xangGương mặt thời gian chẳng làm mờ khí chấtNụ cười hôm nay là nụ cười chân thậtCủa những người về từ tuyến lửa năm xưa.Cứ ngỡ như mới vừa dứt cơn mưaLại thấy các cô trẻ trung như trướcDẫu gậy chống, chân run, đời xuôi ngượcVẫn vẹn nguyên hồn "Bộ đội Cụ Hồ".Tấm ảnh cũ, tấm ảnh mới giao thoaLà nhịp cầu nối hai đầu thế kỷNhững bông hoa tuyến lửa đời chiến sĩMãi thắm tươi, không chịu tắt bao giờ!Những cô gái cùng đợt nhập ngũ 02/1979 lên đường bảo vệ Biên giới phía Bắc. Sau khi phục viên về địa phương mỗi người một nơi, hơn 40 năm sau gặp lại, chụp chung tấm ảnh làm kỷ niệm, vị trí mỗi người trong ảnh giống như tấm ảnh cách đây hơn 40 năm, nay tất cả đã ngoài 60 -70 tuổi rồi. Nhìn gương mặt ai cũng rạng rỡ như thời mặc quân phục Quân đội nhân dân Việt Nam



