Bài viết

KHÚC VĨ THANH TRÊN ĐỈNH RÚ THÁP

Câu chuyện kể về chị Hoài, trưởng nhóm thanh niên xung phong tại một trọng điểm đánh phá ác liệt. Chị hy sinh khi đang san lấp hố bom để đoàn xe chở thương binh qua vùng nguy hiểm. Ở quê nhà, người mẹ già của chị – Mẹ Thảo – suốt mấy mươi năm vẫn giữ thói quen nấu một nồi nước lá bối (lá gội đầu) thơm nức vào mỗi chiều thứ Bảy, vì đó là lúc chị Hoài hứa sẽ về thăm nhà khi tan giặc.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trọng điểm Rú Tháp những ngày năm 1968 không một ngọn cỏ nào mọc nổi vì bom cày đạn xới. Chị Hoài cùng tiểu đội nữ thanh niên xung phong sống trong hang đá, ngày đêm bám đường. Công việc của các chị là đếm bom rơi, cắm tiêu và san lấp mặt đường ngay sau khi tiếng nổ vừa dứt.

Một chiều cuối năm, một đoàn xe chở đầy thương binh nặng từ chiến trường miền Nam ra Bắc bị kẹt lại do một quả bom nổ chậm chắn ngang lối. Tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu báo hiệu một đợt oanh tạc mới. Chị Hoài quyết định một mình bò lên, dùng tay trần và xẻng nhỏ để vô hiệu hóa ngòi nổ.

"Các em ở lại, nếu chị có mệnh hệ gì, nhớ gội đầu bằng lá bối mẹ chị gửi sang nhé!" – Chị cười, nụ cười rạng rỡ giữa khuôn mặt lấm lem bùn đất.

Quả bom nổ tung trước khi chị kịp rút lui. Hoài hy sinh khi tuổi đời vừa tròn hai mươi, chưa một lần được nắm tay người yêu. Thân xác chị tan vào khói bom, hòa vào đất đá của con đường huyết mạch. Đoàn xe thương binh đi qua trong nước mắt, mang theo lời hứa bảo vệ Tổ quốc của người con gái trẻ.

Ở quê nhà, Mẹ Thảo vẫn chưa tin con gái đã đi xa. Mẹ là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, chồng mẹ đã ngã xuống ở Điện Biên Phủ, giờ đến lượt đứa con duy nhất. Nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ biến nỗi đau thành hành động. Mẹ cùng các bà mẹ trong xã lập thành "Tiểu đội mẹ chiến sĩ", đêm đêm thức trắng gói bánh chưng, đan áo gửi ra tiền tuyến.

Cứ mỗi chiều thứ Bảy, mẹ lại nhóm bếp, nấu một nồi nước lá sả, lá bối thơm lừng. Mẹ bảo với bà con lối xóm: "Con Hoài nó thích thơm tóc lắm. Nó bảo hòa bình nó về, nó sẽ gội đầu thật sạch rồi mới đi lấy chồng."

Hòa bình lập lại, mẹ Thảo già đi theo năm tháng, nhưng nồi nước lá bối vẫn đều đặn đỏ lửa. Những người lính năm xưa đi ngang qua làng, nghe mùi hương quen thuộc lại ghé vào thăm mẹ, nhận mẹ làm mẹ ruột. Mẹ nhìn họ, ánh mắt trìu mến như thấy hình bóng con gái mình trong màu áo xanh người lính.

Kết thúc: Ngày mẹ Thảo đi xa để gặp lại chồng và con, người dân tìm thấy trong rương đồ của mẹ một bộ quần áo thanh niên xung phong mới tinh mẹ may sẵn cho Hoài. Câu chuyện về chị Hoài và Mẹ Thảo đã trở thành một huyền thoại về sự thủy chung, về những "đài hoa đỏ" nở giữa gian khó và sự tiếp nối bất tận của lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn