KHÚC VĨ THANH TRÊN THÀNH PHỐ MANG TÊN BÁC
KHÚC VĨ THANH TRÊN THÀNH PHỐ MANG TÊN BÁC
Nhân chứng kể lại: Bác Hoàng Văn Nam (Cựu chiến binh xe tăng, Sư đoàn 304, Quân đoàn 2)
"Đêm ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn hoàn toàn bình yên sau những loạt súng cuối cùng. Thành phố rực rỡ dưới ánh đèn và ngợp trời cờ hoa, biểu ngữ đón chào ngày hội lớn của toàn dân tộc. Đơn vị xe tăng chúng tôi được lệnh đậu lại bên bãi cỏ công viên gần Dinh Độc Lập để bảo vệ trật tự nội đô.
Người trưởng xe của tôi, anh Trần Văn Khang – một người lính dạn dày sương gió, mình đầy vết sẹo chiến thương – bất ngờ rút từ trong túi ba lô ra một cây kèn Harmonica cũ kỹ, vỏ inox đã móp méo một góc do va đập chiến hào. Anh đặt kèn lên môi, thổi bài 'Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng'. Âm thanh tiếng kèn trong trẻo, hùng tráng cất lên, vang vọng vào không gian lộng gió của đêm thành phố tự do đầu tiên.
Người dân, các bạn học sinh, sinh viên nội đô đứng xung quanh thấy những người lính giải phóng ngồi thổi kèn đã tự động vây quanh thành một vòng tròn lớn, cùng nhau vỗ tay và cất tiếng hát hòa giọng theo nhịp kèn của anh Khang. Khúc vĩ thanh thời hoa lửa đêm hôm ấy chính là lời tuyên ngôn hòa bình đẹp đẽ nhất, khép lại trọn vẹn một chặng đường dài đầy máu và nước mắt, mở ra một kỷ nguyên mới thanh bình, độc lập và ngập tràn hy vọng cho Tổ quốc Việt Nam."



