KHÚC VĨ TUYẾN TRÊN ĐỈNH GIÓ (1)
Đêm biên thùy năm 1984, sương muối phủ trắng những rặng cây sa mộc. Trong căn hầm chữ A chật chội nằm sát cao điểm, Hoàng Bình Minh ngửa mặt nhìn những tia sáng leo lét từ chiếc đèn dầu hỏa chế từ vỏ lựu đạn. Anh đưa tay xoa nhẹ lên ngực áo, nơi có tấm thẻ Đảng viên vừa mới được trao vào ban chiều.
Ngày 26/10/1984 – một mốc son đỏ chót cắt ngang cuộc đời binh nghiệp của gã trai sinh năm 1959
Hoàng Bình Minh không phải mẫu lính can trường theo kiểu "tay súng tay lựu đạn" lao lên cửa mở, anh là một Kỹ thuật viên (KT). Nhập ngũ năm 1981, giữa lúc dải biên cương phía Bắc đang oằn mình dưới những trận pháo kích, Minh mang theo vốn kiến thức bài bản và sự tỉ mỉ của một trí thức trẻ vào chiến trường.
Nhiệm vụ của một KT nơi tiền phương khắc nghiệt hơn người ta tưởng. Đó là những ngày:
Bò dưới làn đạn để hiệu chỉnh tầm bắn cho pháo binh.
Sửa chữa những khí tài hỏng hóc ngay tại trận địa khi tiếng pháo đối phương còn chưa dứt.
Tính toán từng phần tử bắn sao cho tiết kiệm đạn dược nhất nhưng đạt hiệu quả hủy diệt cao nhất.
Với Minh, mỗi con số đều có linh hồn. Một sai số nhỏ bằng sợi tóc ở bảng kỹ thuật có thể phải trả giá bằng xương máu của đồng đội phía trên cao điểm.
Tháng 10 năm 1984, mặt trận Vị Xuyên khốc liệt như một "lò vôi thế kỷ". Đơn vị của Minh bị vây hãm bởi những đợt pháo rót không ngừng nghỉ. Hệ thống thông tin và khí tài hư hỏng nặng. Trong tình thế hiểm nghèo, Minh đã tình nguyện rời hầm kỹ thuật, băng qua bãi hỏa lực để tiếp cận trận địa pháo đang bị tê liệt.
Dưới làn đạn, anh bình tĩnh tháo lắp, thay thế linh kiện bằng những "mẹo" nghề nghiệp mà chỉ những người lính kỹ thuật dày dạn mới nghĩ ra được. Khi khẩu pháo của ta gầm lên đáp trả chính xác vào trận địa địch, cũng là lúc Minh kiệt sức vì khói thuốc súng.
Chính sự quả cảm và trí tuệ ấy đã đưa anh đứng vào hàng ngũ của Đảng vào đúng ngày 26/10. Buổi lễ kết nạp diễn ra ngay tại cửa hầm. Không có cờ hoa rực rỡ, chỉ có lá cờ Tổ quốc vấy bùn đất và mùi thuốc súng nồng nặc.
"Tôi, Hoàng Bình Minh, thề hy sinh tất cả vì độc lập tự do..."
Lời thề ấy vang vọng vào vách đá, hòa cùng tiếng gió rít qua khe núi, đánh dấu một bước chuyển mình từ một người lính thuần túy thành một người cộng sản kiên trung.
Năm 1986, khi tiếng súng biên cương bắt đầu thưa dần, Hoàng Bình Minh nhận quyết định xuất ngũ. Anh rời đơn vị với chiếc ba lô cũ kỹ, bên trong là những cuốn sổ tay ghi chép thông số kỹ thuật đã sờn rách và tấm giấy chứng nhận Đảng viên được bọc kỹ trong túi nilon.
Năm năm quân ngũ (1981 - 1986) không quá dài so với một đời người, nhưng với Minh, đó là cả một vương quốc của kỷ niệm. Anh mang theo mình:
Vết sẹo của những lần băng rừng lội suối.
Sự điềm tĩnh của một cán bộ KT luôn đối mặt với những tình huống ngặt nghèo.
Và trên hết, là lòng tự hào của một thế hệ "thời hoa lửa" – thế hệ đã dùng tuổi trẻ của mình để dệt nên hình hài đất nước.
Giờ đây, mỗi khi nhìn lên bầu trời, ông Minh lại nhớ về những đêm biên giới năm ấy. Ánh sáng của Đảng ngày 26/10/1984 năm xưa vẫn như ngọn hải đăng, soi rọi cho ông tiếp tục cống hiến ở trận tuyến đời thường, giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" không bao giờ phai nhạt.


