KHƯƠNG VĂN TÁM – NHỮNG NGÀY GIỮ CHỐT Ở THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Khương Văn Tám nhập ngũ năm 1973, tham gia chiến đấu tại chiến trường Thành cổ Quảng Trị trong những năm cuối cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ông là trung đội phó bộ binh, chiến đấu bền bỉ giữa mưa bom lửa đạn. Ký ức về những ngày giữ chốt đã theo ông suốt cả cuộc đời quân ngũ.
Có những buổi chiều đứng trước Thành cổ Quảng Trị, gió từ sông Thạch Hãn thổi lên mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại, tôi lại nhớ đến bác Khương Văn Tám – người lính năm xưa từng đặt tuổi hai mươi của mình vào giữa vòng bom đạn khốc liệt nhất.
Bác nhập ngũ năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn cuối nhưng mức độ ác liệt thì chưa hề giảm. Bác được biên chế vào Trung đoàn bộ binh 390, thuộc Sư đoàn chủ lực, làm nhiệm vụ chiến đấu và giữ chốt tại Thành cổ Quảng Trị – nơi được gọi là “cối xay thịt” của chiến tranh.
Bác từng kể với tôi, giọng chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên những ngày xưa cũ:
“Ngày đó, chú ạ, Thành cổ không có ngày hay đêm. Chỉ có bom, pháo và tiếng đất đá đổ xuống hầm. Có hôm vừa ăn xong nắm cơm thì bom rơi sát cửa hầm, đất vùi kín cả người…”
Là trung đội phó, bác Tám vừa trực tiếp chiến đấu, vừa động viên anh em giữ vững tinh thần. Có những ngày, trung đội chỉ còn chưa đầy nửa quân số, nhưng chốt không



