- Kỉ niêm bên đồng đội.
Một hôm đi học về em thấy ông nội đang xem lại những tấm ảnh của ông nội chụp với cá đồng đội lúc còn trẻ…Em hỏi ông “ Ông ơi ông đi bộ phải làm những gì ạ “ ông xoa đầu em cười hiền hậu
Ông em têm là Bùi Phó Tiềm ông là một người đã từng tham gia đánh quân Pôn Pốt ông là chiến sĩ trong quân đoàn 4 , là người tiếp tế đạn cho các chiến sĩ đánh giặc , sau khi nghe em hỏi Ông kể :
Cuối tháng 12 năm 1977 , quân ta lên đường đánh giặc Pôn Pốt để bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ Quốc lúc đó Ông em và đồng đội đã phải tiếp tế rất nhiều đạn cho quân mình . Ông bảo ông nhớ nhất là vào thngs 5 – năm 1978 lúc đó quân ta bị giặc bắn và hy sinh rất nhiều …mang mối thù hận đứng lên chiến đấu thì mới dành lại xác của cá chiến sĩ ..Trong những người đã hy sinh còn có cả người đông đội thân thiết nhất của ông nội em , ngoài những gian nan thì ông em bảo …có những lúcbộ đội mình rất đoàn kết tạo đủ mọi trò nghịch ngợm…
Có lần Bác Hòa đánh được con cá cả đội lôi nhau ra nướng các .. Ông em bảo lúc đó vui lắm ..ai cũng vui và háo hức vì sắp được thưởng thức món cá nướng cùng đồng đội…
Sau khi nghe Ông kể câu chuyện …em nhận ra sự gian nan của các chú bộ đội ngày xưa và biết ơn các anh hùng đã hy sinh vì dân vì nước để chúng em có được cuộc sống như ngày hôm nay ..Chúng em sẽ cố gắng học tập để mai này giúp quê hương , đất nước giầu đẹp hơn…



