Bài viết

Kỉ niệm chiến tranh

Kỷ niệm của Hoàng Văn Bằng về liệt sĩ Hoàng Văn Tiến

Thái Nguyên13/04/2026Liên đội TH&THCS Vinh Sơn (Liên đội TH&THCS Vinh Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRong ký ức của ông Hoàng Văn Bằng, anh trai mình – liệt sĩ Hoàng Văn Tiến – luôn là người anh giản dị nhưng đầy tình yêu thương.

Thuở nhỏ, hai anh em lớn lên trong hoàn cảnh gia đình còn nhiều khó khăn. Những buổi sáng sớm, anh Tiến đã dậy từ tinh mơ để cùng bố mẹ ra đồng, còn dặn em ở nhà học bài. Mỗi lần đi làm về, anh lại tranh thủ chỉ cho em từng con chữ, từng phép tính. Với ông Bằng, anh trai không chỉ là người thân mà còn là người thầy đầu tiên trong cuộc đời.

Anh Tiến ít nói nhưng rất quan tâm đến gia đình. Có miếng ngon, anh luôn để phần em. Những hôm trời lạnh, anh nhường cho em chiếc áo ấm duy nhất, còn mình chịu rét. Những điều nhỏ bé ấy đã in sâu trong ký ức, trở thành tình cảm không thể nào quên.

Ngày anh lên đường nhập ngũ, cả gia đình tiễn anh trong sự xúc động. Trước khi đi, anh chỉ dặn em một câu ngắn gọn: “Ở nhà cố gắng học hành, thay anh chăm sóc bố mẹ.” Ánh mắt anh lúc đó vừa kiên định, vừa chan chứa tình cảm.

Những lá thư từ chiến trường gửi về là niềm an ủi lớn. Anh không kể về gian khổ, chỉ hỏi thăm gia đình và động viên em cố gắng học tập. Có lần, anh còn viết: “Khi đất nước hòa bình, anh em mình sẽ lại cùng nhau ra đồng như ngày xưa.”

Nhưng ước mong ấy đã không thành. Tin anh hy sinh khiến cả gia đình lặng đi. Ông Bằng khi ấy như mất đi chỗ dựa tinh thần lớn nhất. Từ đó, những buổi chiều không còn tiếng anh gọi, không còn những lời dặn dò quen thuộc.

Dẫu vậy, trong lòng ông, anh trai – liệt sĩ Hoàng Văn Tiến – vẫn luôn sống mãi. Không chỉ là niềm tự hào của gia đình, anh còn là tấm gương về lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả, để thế hệ sau luôn ghi nhớ và biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn