Bài viết

Kí ức của ông nội

Hưng Yên23/12/2025Trường tiểu học Đông La (Trường tiểu học Đông La)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đi học về, em chạy như bay sang nhà ông nội chơi cùng các em. Thấy ông ngồi xem chương trình về các chú bộ đội, em hỏi: “ Ông ơi, ông đi bộ đội có vui không ạ?” Ông cười hiền hậu, khẽ gật đầu.

Ông nội em tên là Nguyễn Văn Thuấn. Ông là Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Đông La cũ. Em lại gần, ông bắt đầu kể. Ông đi bộ đội vào tháng 8 năm 1973. Ông đóng quân ở Vĩnh Long. Rồi ông sang Cam-pu-chia chống quân Pôn-pốt. Em bất ngờ quá sức, hỏi ông : “ Ông sang Cam- pu-chia rồi ạ? Có nguy hiểm như trên ti vi đưa tin không ạ?” Mắt ông nhìn xa xăm. “ Ông đi chiến đấu dẹp quân Pôn-pốt. Cũng có lúc một mất một còn cháu ạ.” Ông là lính trinh sát, đánh cụm nhỏ. Đội của ông có mười bốn, mười lắm đồng chí. Cứ ở trong rừng bảy đến mười ngày lại ra ngoài để tiếp tế lương thực.Khi đi được phát quân phục, giày dép đẹp lắm nhưng chiến đấu trong rừng khiến lúc ra quần áo tả tơi hết. Vũ khí chiến đấu của ông là súng B40. Có trận chiến ác liệt, bác Nhưng ở Vĩnh Phúc đã hi sinh. Cả đội phải vừa chiến đấu vừa cố gắng đưa bác ra khỏi rừng. Đánh quân Pôn-pốt đã nguy hiểm mà chiến đấu với sốt rét cũng không kém. Có lần , ông bị sốt rét mất hết cảm giác, người cứng đơ ra như khúc gỗ, mắt cứ trừng trừng không ngủ được. May mà được cứu kịp thời chứ không thì cũng mất mạng.

Nghe ông kể chuyện, em cảm nhận được phần nào những gian khổ, hi sinh của ông cũng như các chiến sĩ bộ đội. Thật đúng là Việt Nam ta không cần ra ngõ cũng gặp anh hùng. Em thầm biết ơn các thế hệ cha ông đã hi sinh xương máu để cho chúng em có cuộc sống hạnh phúc như ngày nay. Em sẽ cố gắng học tập để tiếp bước cha ông xây dựng đất nước giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Kí ức của ông nội | Câu chuyện thời hoa lửa