Kí ức gian khổ thời chiến cuộc
cô kể về sự gian nan cực khổ nguy hiểm trong thời chiến và tình cảm gắn bó của đồng đội

Ký Ức Gian Khổ Thời Chiến Cuộc
Hồi đó, cả đại đội mình – khẩu AK mà mỗi người chỉ được chia vỏn vẹn bốn thùng đạn. Đi đường gian nan lắm, từ Trúc Mía mà kéo ra tới sông Vĩnh Tế toàn phải di chuyển bằng xe. Xe hồi ấy thiếu thốn, thô sơ chứ đâu được khang trang như bây giờ.
Đang trên đường đi, phục thù chưa tới đâu thì nửa đường lọt bốt, rơi đúng vào tầm ngắm của địch. Chúng nó bắn rát quá, cơm nước mang theo đổ bể, chẳng còn lấy một hạt. Trong cơn hoảng loạn và đói khát, anh em chỉ biết bò liều vào cái vườn dưa hấu của dân gần đó, mỗi đứa ôm vội lấy một trái dưa mà trốn.
May sao trời thương, lúc địch đi qua, chúng thấy lực lượng bên mình đông quá nên không dám xông vào bắn. Tụi nó chỉ có khoảng bảy đứa, còn bên mình là nguyên một đại đội, lại thêm một đại đội trinh sát đi sau hỗ trợ. Nghĩ lại vừa thương vừa buồn cười, giá như trinh sát đi trước mở đường thì anh em đâu đến nông nỗi này.
Nằm ẩn nấp trong vườn dưa, nghe tiếng súng địch vẫn bắn lai rai bên ngoài mà không ai dám nhúc nhích. Đói quá, anh em đành bẻ dưa hấu ăn sống qua bữa. Mấy chị em ở mảng dưới không có dưa, người ở trên này bẻ được liền bò lên xe, nhường lại cho đồng đội:
"Chị ơi, đói muốn xỉu rồi, ăn tạm miếng dưa hấu này cho đỡ đắng họng!"
Thấy dưa ngon quá, mấy bà lại bò ngược trở lại vườn để ôm thêm. Chắc sáng ra chủ vườn dưa thấy xới tung lên như vậy cũng chửi dữ lắm, nhưng lúc ấy giữa ranh giới sống chết và đói khát, lại thêm mìn néo khắp nơi, anh em nào đâu còn lựa chọn nào khác.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Thời mới qua, bất đồng ngôn ngữ, đi vào ruộng lúa của người Khmer bị người ta chửi mà có hiểu gì đâu. Người ta nắm tay kéo lại, mình cũng chỉ biết chịu. Nhưng rồi theo thời gian, có chỉ thị cho học tiếng, anh em dần hiểu và giao tiếp được. Mới biết người dân Khmer tốt bụng và tình nghĩa lắm. Ở trong núi ra phum, thiếu gì vào xin là người ta sẵn sàng cho liền. Nhưng nếu hỏi mua là người ta bán chứ không lấy tiền đắt. Đi đường xa, xin bắp ăn, người ta còn hỏi kĩ: "Ăn luộc hay ăn sống để nấu cho ăn?Ở miền Nam còn có chỗ lách, chứ gian khổ nhất là những ngày tháng trên núi. Thiếu ăn, đói quay đói quắt. Mùa này rừng núi chỉ có trái sơn trà là sống được, lâu lâu mới tìm được một cây chín để hái. Đến tầm tháng hai thì mới có trái gùi để ăn đỡ dạ bao tử.
Đêm đến trên đồi, cọp dữ rình rập nên không ai dám ngủ dưới đất. Trước khi dừng quân, việc đầu tiên là phải ngắm tìm cặp cây chắc chắn để mắc võng thật cao. Mấy anh nam thương các chị em nữ sức yếu, chiều nào cũng chủ động đi mắc võng, căng bạt che mưa làm lều cho đàng hoàng.
Những năm tháng ấy, thiếu thốn và nguy hiểm luôn chực chờ, nhưng tình đồng đội và sự cưu mang của nhân dân chính là điểm tựa lớn nhất để mọi người cùng nhau vượt qua.
Đó là một phần kí ức của cô Liễu, cựu thanh niên xung phong kể lại khi chug tôi đến thăm.



