Kí ức những trận bộc phá
người cựu chiến binh kể về cuộc chiến đấu kiên cường ,những khó khăn nguy hiểm và sự mất mát

Ký Ức Những Trận Bộc Phá: Đạn Tránh Mình, Không Phải Mình Tránh Đạn
Trong ký ức của người cựu binh, những năm tháng chiến đấu gian khổ ở các đồn bốt, căn cứ năm xưa chưa bao giờ phai . Đó là những ngày tháng đối mặt với cái chết trong từng khoảnh khắc, nơi ranh giới giữa sống và chết mong mong đến mức người ta chỉ biết tin vào một điều: "Đạn nó tránh mình, chứ làm sao mình tránh nổi đạn."
Trận đánh đồn Kinh Ngang là một trong những kỷ niệm ám ảnh nhất. Căn đồn được bao bọc bởi hệ thống hàng rào gạt gai cao vút. Khi lực lượng xung phong tiến vào, chướng ngại vật quá cao khiến anh em phải trèo qua mới phóng sang được. Điểm sơ hở nhất của trận đó là ban chỉ huy không cho đặt bộc phá để đánh sập hàng rào ngay từ đầu. Kết quả, cuộc tấn công không thành công, đơn vị phải rút ra. Trong lúc phòng ngự, địch phát hiện và xả đạn dữ dội từ phía sau lưng tới. Nhiều đồng đội đã nằm lại, thương vong vô cùng nặng nề vì bị bất ngờ và không kịp trở tay.
Không lâu sau là trận đánh đồn Cống Đá ở Cầu Hưng Long. Lần này, công sự của địch được tổ chức vô cùng kiên cố. Đồn chia thành từng ô nhỏ, mỗi ô đều có hàng rào sắt B40 bao bọc chắc chắn. Quân ta đánh vào được một ô nhưng không thể nào phát triển sang các ô tiếp theo.
Nói về quy luật của những trận đánh cưỡng tập, người cựu binh trầm ngâm nhớ lại chiến thuật tàn khốc của chiến trường. Những cuộc tiến công hiếm khi diễn ra nửa đêm rạng sáng như trước, mà thường bắt đầu vào khoảng 5 giờ hoặc 5 giờ 15 phút sáng. Địch mở màn bằng việc trút pháo dồn dập; mỗi khẩu pháo sau khi bắn hết cơ số đạn (khoảng 5 trái) sẽ lập tức thu súng rút lùi. Tiếp theo, hỏa lực 12ly8 xả liên hồi hàng chục, hàng trăm viên đạn để dọn đường. Sau cùng, bộ binh địch mới bắt đầu tràn vào. Nhưng ở thời điểm đó, những người lính chủ lực của ta đã dày dặn kinh nghiệm, tỉnh táo bám giữ công sự, chờ đối phương áp sát mới nổ đạn tiêu diệt.
Trải qua vô số trận càn và những cơn mưa bom đạn, người lính già đúc kết lại bằng một sự chiêm nghiệm giản dị mà sâu sắc về cuộc sống: Chiến tranh không phải là một trò chơi. Để sống sót qua những giờ phút tàn khốc ấy, bên cạnh lòng quả cảm thì số phận và sự may mắn là điều có thật – khi mà "đạn biết tránh người".



