Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KÍ ỨC THỜI CHIẾN- LÒ VĂN HỌC

Nằm giữa đại ngàn Tây Bắc, nơi những dãy núi nối tiếp mây trời, những con suối chạy quanh co giữa các bản làng, quê hương Nậm Kè hôm nay bình yên với tiếng trẻ đến trường, những cánh đồng bậc thang trải dài, những nương ngô xanh mướt và những con đường đang ngày một đổi thay. Nhưng dưới mảnh đất bình yên của quê hương ấy vẫn còn vang vọng câu chuyện về một thời đạn bom, về những người con đã hiến dâng tuổi xuân, máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Điện Biên06/08/2026Xã Nguyễn Nghiêm (Đoàn xã Nguyễn Nghiêm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÍ ỨC THỜI CHIẾN- LÒ VĂN HỌC

KÍ ỨC THỜI CHIẾN- LÒ VĂN HỌC

Nằm giữa đại ngàn Tây Bắc, nơi những dãy núi nối tiếp mây trời, những con suối chạy quanh co giữa các bản làng, quê hương Nậm Kè hôm nay bình yên với tiếng trẻ đến trường, những cánh đồng bậc thang trải dài, những nương ngô xanh mướt và những con đường đang ngày một đổi thay. Nhưng dưới mảnh đất bình yên của quê hương ấy vẫn còn vang vọng câu chuyện về một thời đạn bom, về những người con đã hiến dâng tuổi xuân, máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Là người con của Điện Biên, được sống và làm việc trên mảnh đất lịch sử này chắc hẳn mỗi người còn nhớ những kỉ niệm về một thời “hoa lửa”, chiến thắng Điện Biên Phủ năm xưa thật gian khổ và hào hùng. Sau thắng lợi vẻ vang ấy, những người con anh dũng của mảnh đất Điện Biên vẫn tiếp tục góp công sức cho tiền tuyến miền Nam chống đế quốc Mỹ nhằm giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước. Có được chiến công vang dội ấy không thể kể đến công lao của những người anh hùng, những người lính quả cảm năm xưa...Kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ quá đỗi gian khổ, máu các anh ở lại chiến trường cho Tổ quốc nở hoa, có người trở về với vinh quang trên ngực áo, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa, để lại tuổi thanh xuân trong màu xanh của núi rừng và màu đỏ của lá cờ Tổ quốc.

      Những năm tháng chiến tranh ấy, khi tiếng gọi thiêng liêng của non sông cất lên, những người con Điện Biên của xã Nậm Kè đã gác lại nương rẫy, mái nhà đơn sơ và tình cảm gia đình để lên đường làm nhiệm vụ.

      Họ là những chiến sĩ quả cảm, những dân quân, thanh niên xung phong, những người mẹ, người chị âm thầm góp từng hạt gạo, từng bó củi, từng tấm áo cho tiền tuyến. Trong những đêm mưa rừng lạnh giá, giữa tiếng bom đạn gầm vang, ý chí của những người con Điện Biên vẫn cháy sáng như ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

        Được sống và làm việc tại mảnh đất Nậm Kè tôi rất vui và tự hào khi được gặp lại những người chiến sĩ năm xưa, trong số ấy không thể không kể tới một nhân chứng tiêu biểu đó là ông Lò Văn Học, sinh năm 1949, dân tộc Thái, ông là một cựu chiến binh của bản Phiêng Vai, xã Nậm Kè, tỉnh Điện Biên.  Ông Học sinh ra và lớn lên tại bản Phiêng Vai - xã Nậm Kè - Huyện Mường Nhé - tỉnh Điện Biên, nay là xã Nậm Kè - tỉnh Điện Biên, nhập ngũ vào năm 1973 hoạt động ở chiến trường biên giới Việt – Lào chống giặc Phỉ, hỗ trợ lực lượng cách mạng Lào tiêu diệt sào huyệt của tổ chức Phỉ Vàng Pao, năm 1974 ông chuyển về chiến trường miền Nam rồi về đóng quân tại Nghệ An thuộc tiểu đoàn 18, sư đoàn 316 và sau đó năm 1975 giải phóng miền Nam ông trở về Điện Biên. Tuy làm việc ở kho quân khí, nhiệm vụ của ông là bảo quản và xuất kho quân khí không trực tiếp đánh giặc nhưng công việc của ông đóng một vai trò quan trọng phục vụ cho kháng chiến, góp phần tạo nên thắng lợi trong các cuộc đấu tranh kháng chiến chống ngoại xâm của quân và dân ta. Được gặp gỡ và trò truyện với ông tôi thực sự xúc động!

      Ông Học có chia sẻ: “Ngày ấy ông còn trẻ mới 24 tuổi, gia đình khó khăn lại là người dân tộc nên cái chữ còn chưa rõ hết nghĩa nhưng chiến tranh là nhiệm vụ chung của toàn dân, có bao nhiêu người con Điện Biên không kể trẻ già muốn góp công sức của mình cho đất nước thì lý do gì mà ông không đi lính, vậy là ông để lại đứa con thơ, bố mẹ già và người vợ trẻ ông lên đường nhập ngũ”.

      Tôi có hỏi vui:

          - Để lại vợ con và cha mẹ ở nhà ông có buồn không?

      Ông cười với những nếp nhăn in hằn trên da mặt nói đùa với tôi rằng: “Ôi cháu ơi! Bác Hồ còn không lấy vợ vì mải lo cho đất nước, cho Nhân dân thì ông chỉ được một phần nhỏ của Bác thôi cháu ạ, với lại cả gia đình cũng ủng hộ cho ông đi bộ đội để còn giúp bản làng và đất nước”.

      Tôi lại hỏi ông:

          - Vậy ông đánh được mấy tên giặc?

      Ông bảo cấp trên giao cho ông nhiệm vụ ở kho quân khí chứ không trực tiếp đánh giặc, nhưng dù làm việc gì thì vẫn phải hoàn thành tốt nhiệm vụ được cấp trên giao phó.

      Ý thức trách nhiệm của ông như thôi thúc tôi rằng hãy cố gắng hết mình để hoàn thành nhiệm vụ được giao, tôi hỏi thêm:

          - Kỉ niệm về chiến trường đi lính có gian khổ không ông?

      Ông cười và nói rằng: “Thời chiến tranh nếu còn sống là đã may mắn lắm rồi cháu ạ, có những ngày quên ăn, quên ngủ, quên mất cả tuổi trẻ, tương lai...Chỉ mong có một ngày không xa Điện Biên được giải phóng, Việt Nam ta được hòa bình”.

Chùm ảnh tư liệu

KÍ ỨC THỜI CHIẾN- LÒ VĂN HỌC

Ảnh tư liệu của bài viết.

      Ở chiến trường ngày ấy chủ yếu là núi rừng, đường xá đi lại rất khó khăn nên việc tiếp tế lương thực cũng không thường xuyên được, các ông cùng nhau kiếm măng, rau rừng, có củ sắn, củ mài cũng đã làm ấm bụng, những ngày mưa gió rét cùng nhau chia sẻ những tấm chăn, rồi chưa kể muỗi rừng độc nó mà đốt còn cảm sốt là chuyện thường...Có những ngày vui nhất đó là được gặp lại những người chiến sĩ cùng quê, được tâm sự với họ, tình bạn tình đồng chí làm cho họ vơi đi nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương.

      Nghe đến đây tôi thấy khóe mắt cay cay vì xúc động và tự hào về thế hệ đi trước. Tôi nhìn xung quanh gian nhà sàn bằng gỗ đơn xơ giữa niềm vui tuổi già của ông Học bên con cháu, có lẽ là cả một đời cố gắng của ông và cả gia đình, niềm vui sau ngày đất nước được trọn vẹn hòa bình, niềm vui khi được trở về xây dựng kinh tế, nuôi dạy con cháu. Có lẽ những người lính trẻ như chúng tôi còn phải gắng học hỏi nhiều điều. Tôi bùi ngùi nói với ông rằng:

- Cháu phải học hỏi các ông nhiều lắm, thời bình hay thời chiến những người lính, bộ đội mình vẫn nên nghĩ về Tổ quốc ông nhỉ, phải làm sao người dân được ấm lo, hạnh phúc, trẻ thơ được cắp sách đến trường thì mới hoàn thành tốt nhiệm vụ ông nhỉ!

      Ông cười vui vẻ và nói:

- Đúng rồi! Dù làm gì, công tác ở đâu thì việc yêu Tổ quốc là tình yêu cao cả và thiêng liêng nhất, và nhất là những người chiến sĩ bộ đội như ông cháu mình càng phải cố gắng nhiều hơn nữa cháu ạ!

      Sau những phút trò chuyện tuy ngắn ngủi nhưng bước chân ra về của tôi như chắc nịch hơn, ông Lò Văn Học, một nhân chứng sống về tấm gương anh bộ đội cụ Hồ, là một trong những tấm gương sáng của mảnh đất Nậm Kè - Điện Biên tiếp thêm niềm tin cho tôi và thế hệ sau hãy sống và làm việc, cống hiến hết mình cho Tổ quốc, Nhân dân.

      Thời gian đã đi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những chiến công và sự hy sinh ấy không bao giờ bị lãng quên. Những người anh hùng của quê hương, dù còn sống hay đã khuất, vẫn mãi là những tượng đài bất tử trong lòng các thế hệ hôm nay.

      Mỗi mùa hoa nở trên núi rừng Nậm Kè, tiếng suối chảy róc rách nơi bản làng, như một lời nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm, học tập và lao động để tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha ông. Nậm Kè hôm nay đang thay da đổi thịt, nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” sẽ mãi là ngọn nguồn sức mạnh, là niềm tự hào được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Xin nghiêng mình trước những người con anh hùng của Nậm Kè – Điện Biên, những con người đã viết nên trang sử bất tử bằng lòng yêu nước, bằng sự hy sinh và bằng cả cuộc đời mình cho Tổ quốc Việt Nam!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn