Cựu chiến binh

kí ức thời chiến tranh

Hưng Yên12/12/2025Nguyễn Thị Khánh Vân (Trường THCS Đông Hải)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết: Nguyễn Thị Khánh Vân

Học sinh lớp: 8B - Trường THCS Đông Hải

Nhân vật: Phạm Tuấn Đạt

Quê quán: Thôn Dụ Đại 3, xã Đông Hải, Quỳnh Phụ, Thái Bình (nay là xã Quỳnh An, Hưng Yên)

BÀI LÀM

Như tất cả mọi người đều thấy đất nước ta ngày nay thật yên bình và mang một vẻ đẹp bình dị đến lạ. Thật may mắn cho tôi khi được sinh ra và lớn lên trong một thời kì không chiến tranh, không mưa đạn mà chỉ có tiếng cười nói, tiếng gió xào xạc thổi qua từng tán cây, ngọn cỏ. Những đứa trẻ thì được học tập và lớn lên trong một môi trường lành mạnh. Sống trong một thời kì như vậy nên tôi luôn yêu thích và tìm tòi về những cái ngày mà đất nước coi một bữa cơm đầy đủ là những điều vô cùng khan hiếm, những cái ngày cả tổ quốc chìm trong mưa bom bão đạn. Qua lời kể của những cựu chiến binh đã về hưu và từ gia đình và họ hàng thì câu chuyện về người cậu của mẹ tôi đã khiến cho tấm lòng của tôi thắt lại vì xúc động.

Ông Đạt - là một người chất phác, thật thà, ông luôn giúp đỡ mọi người nếu như ai đó gặp khó khăn điều gì. Chính vì có đức tính như vậy nên ông đã trở thành hiện nhân cho danh hiệu “Chiến sĩ dũng cảm vì đất nước mà quên đi bản thân mình”. Ông Đạt đại diện cho tất cả những chiến sĩ đã dũng cảm đứng lên đánh đuổi quân địch ra khỏi cương thổ nước Nam mà không màng đến bản thân và những lợi ích riêng của mình. Phải tạm gác lại gia đình và những đứa con thơ để ra đi đứng lên cứu lấy đất nước xinh đẹp. Câu chuyện lịch sử đó không được ghi lại mà được ông ngoại của tôi cất giữ và kể lại cho con cháu nghe.

Ngoại tôi kể vào những cái ngày mà đất nước mình gian khổ nhất vì bị thực dân bóc lột thì ở khu tôi ở, ông Đạt đã là người đầu tiên đứng lên và xung phong ra chiến trường đánh đuổi quân địch. Và cũng chính ông là người cổ vũ và khiến cho một người sợ tiếng động lớn như ông ngoại tôi cũng đã vượt qua nỗi sợ mà dũng cảm vì đất nước và ra mặt trận tiền tuyến. Ông Đạt và ngoại tôi được đưa vào chung một tiểu đội, tiểu đội của ông phụ trách nhiệm vụ theo dõi và cung cấp thông tin của quân địch cho bộ chỉ huy để mọi người có thể kịp thời ứng phó. Trong lúc làm nhiệm vụ, tuy có một vài lần bị phát hiện nhưng ông đã nhanh nhẹn dụ bọn địch tách nhau ra và hạ gục một vài tên sau đó lại rút về căn cứ.

Ông Đạt tuy không phải một người khỏe mạnh bình thường, mang trong mình một căn bệnh lạ nhưng không vì thế mà từ bỏ trong tất cả nhiệm vụ mà mình được nhận. Môi trường hoạt động của ông hầu như luôn phải đối mặt với nguy cơ cái chết vô cùng lớn vì muốn theo dõi bộ chỉ huy của địch thì chỉ còn cách đột nhập và giả dạng. Ngoại kể hồi đó tổ chức muốn ông Đạt giả làm bọn bán nước cầu vinh thâm nhập vào cơ quan của địch để đưa thông tin cho quân đội cách mạng. Khi nghe ông kể lại tôi cũng đã nghĩ đến tâm trạng của ông lúc đó rối bời như nào. Bởi thâm nhập đối mặt với cái chết là một chuyện nhưng khi ông làm là người bán nước thì chắc chắn sẽ bị tất cả bà con hiểu lầm.

Cũng như thấy tôi suy nghĩ, ông ngoại liền nói tiếp, lúc ấy ông cũng có ý định từ chối nhiệm vụ nhưng cuối cùng ông Đạt vẫn chấp thuận nhiệm vụ từ cấp trên. Ông ngoại lúc ấy đã rất bất ngờ và đi đến gặp ông Đạt và nói rằng: "Chú làm vậy thật sự không sợ sao!!". "Sợ chứ" - Ông Đạt nói. "Vậy tại sao chú lại đồng ý, tôi sẽ nói đỡ cho chú bên trên". Ngoại tôi tức giận nói. "Nhưng anh à, so với việc đó thì thứ mà tôi sợ nhất là MẤT NƯỚC!". Cuộc đối thoại đó chính là thứ mà ngoại tôi cất giữ tận sâu trong đáy lòng và ông cũng nói rằng lúc đó cũng không thể ngờ tới được ông Đạt sẽ nói như vậy. Nhưng cũng chỉ một câu đó ông đã không còn khuyên ông Đạt từ chối nhiệm vụ mà ông biết rằng giờ thứ ông Đạt nghĩ tới chỉ có việc giúp tổ quốc đánh đuổi quân địch. Và cũng chỉ câu đó đã nói lên ông yêu đất nước như nào khiến cho nước mắt tôi liên tục chảy xuống.

Từ lúc đó, ông đã thâm nhập vào cơ quan của địch và hoạt động ở trong đó. Nhờ tính tình khiến cho người khác cảm mến vậy nên dù ở giữa một "chảo dầu nóng" nhưng bọn địch vẫn không hề nghi ngờ mà còn cho phép ông Đạt ra lại tự do trong căn cứ của chúng. Vì vậy ông dễ dàng đưa thông tin về cho quân mình giúp tránh được những lần mai phục và đánh lén. Ông quả thật rất giỏi, giữa một nơi nguy hiểm như vậy mà ông vẫn giữ được bình tĩnh và lấy được lòng tin của địch. Nhưng khi ông đi cùng bọn địch về qua làng thì những người dân không biết ông vẫn là người quân mình mà chửi rủa và ném đồ vào người ông. Lúc ông viện cớ nói đi để ghé qua nhà để thăm con gái và vợ thì họ lại xua đuổi và không cho ông gặp con gái mặc cho ông nói thế nào. Ngoại nói đó thật sự là quãng thời gian tăm tối nhất trong đời ông Đạt, dù trong lòng đau như cắt nhưng ông vẫn hoạt động trong căn cứ địch. Khi đưa tin tức cho đồng đội, ông cũng đưa họ một lá thư nhờ họ chuyển cho con gái mình, cũng chính là cách duy nhất mà ông nghĩ ra để có thể giải thích với vợ và con. Một thứ mà tôi khâm phục nhất ở ông đó chính là tình yêu đất nước, quên đi niềm riêng để phục vụ cho tổ quốc khi tổ quốc gọi tên. Ngay cả trong tình huống bị hiểu nhầm và không được gặp con gái, ông vẫn không từ bỏ nhiệm vụ mà vẫn cống hiến hết sức mình, đó là điều mà không ai có thể làm được giống như ông.

Đang kể, ngoại tôi đột nhiên ngưng lại, trên khuôn mặt ông xuất hiện vài giọt nước mắt và lấy tay lau đi. Cái ngày khiến cho ông mang nỗi áy náy đến tận bây giờ. Trong một lần ông Đạt đưa tin tức ra ngoài thì đã vô tình bị một tên lính phát hiện. Ông nhanh chóng đuổi theo và hạ gục được tên địch và bỏ hắn vào một nhà kho bị bỏ hoang, sau đó ông quay lại tổ chức như bình thường. Vì tên lính đó có chức vụ cao trong bộ phận địch nên việc hắn biến mất đã nhanh chóng lan ra. Quân địch cho lính tìm kiếm tên lính kia vì chúng nhận được thông tin hắn vẫn chưa ra khỏi khu vực và cũng không có những người khả nghi ra lại. Bọn chúng tìm kiếm nửa buổi vẫn không thấy người nên cả ông Đạt và bọn địch đều nghĩ sẽ bỏ cuộc. Nhưng đột nhiên tên lính mà ông Đạt đánh trước đó vẫn còn sống và hắn đã thoát khỏi cái nhà kho đó mà trở về. Khi hắn thấy ông, hắn liền nói với đồng bọn chính ông Đạt làm gián điệp do quân ta cài vào để đánh cắp thông tin của chúng và cũng chính ông Đạt đã đánh hắn. Khi nghe tên lính nói bọn địch lập tức bắt ông lại. Nhưng vì hoạt động lâu ngày đã quen với đường đi lối về của căn cứ cộng thêm thân thủ nhanh nhẹn nên ông đã may mắn thoát được và rút về núi với đồng đội.

Lúc đó tôi nói với ông: "Chẳng phải tôi nói hay sao". Thì ông lại nói: "Nhưng đến nửa đêm quân địch chúng đã dẫn theo một vài con chó săn đến căn cứ, kì lạ chúng đã cho con chó ngửi mùi của con ông Đạt. Căn cứ bị tấn công bất ngờ nên một vài chiến sĩ đã hi sinh. Trong lúc chạy trốn ông ngoại tôi đã vô tình bị vấp ngã và trật chân. Lúc ông nghĩ mình sẽ bị bắt thì ông Đạt đã quay trở lại và giấu ông ngoại vào bụi cây và dặn ông phải im lặng và đưa cho ông ngoại tôi một bức thư và nói ông đưa cho con gái ông.

Ông Đạt vừa nói xong thì bọn địch đã đuổi đến, chúng bắt lấy ông Đạt vừa tra tấn ông vừa hỏi tung tích của quân ta. Những câu nói của ông chỉ có một: "Chúng mày có đánh chết, tao cũng không bán hại đất nước và đồng đội!". Nghe ông nói như vậy, chúng nhận thấy dù có tra tấn ông dã man như thế nào ông cũng sẽ không nói nên lập tức chúng đã giết ông. Ông ngoại tôi ở gần đó chứng kiến cảnh tượng đó đã vừa rơi nước mắt vừa nắm chặt bức thư mà ông Đạt để lại. Tin ông Đạt hi sinh khiến cho tất cả đồng đội và mọi người đều đau buồn. Ông ngoại đưa bức thư đó cho vợ ông Đạt khi tất cả mọi người mới biết mình trách nhầm ông. Tuy tôi không phải trực tiếp trải qua việc đó nhưng qua lời ông kể tôi cũng đã khóc nấc lên vì xúc động và đau buồn trước cảnh tượng bọn địch tra tấn ông. Tuy chỉ nghe nhưng tôi cũng đã tưởng tượng ông Đạt đã phải đau đớn như thế nào.

Ông Đạt hi sinh không chỉ là một câu chuyện lịch sử mà đây còn là một bài học về lòng dũng cảm và bất khuất. Về đức tính quên đi bản thân mình để đứng lên bảo vệ cương thổ nước Nam. Sống trong thời đại hòa bình ngày nay, là một học sinh chúng ta không phải cứ đánh nhau hay phải đi bộ đội từ khi còn nhỏ thì mới là yêu nước và ghi nhớ công ơn cha anh. Mà việc chúng ta cần làm là chăm chỉ học tập và ngoan ngoãn nghe lời thì sau này mới có thể đưa đất nước phát triển vững mạnh và sánh vai với các cường quốc năm châu như lời Bác Hồ mong đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
kí ức thời chiến tranh | Câu chuyện thời hoa lửa