kiên cường
Sinh năm 1941 – Thương binh, hiện đang sinh sống tại thôn Dương Liễu, xã Bình Dương
"Tôi là Lý Thị Bảy, sinh năm 1941. Khi nhìn lại cuộc đời mình, điều khiến tôi tự hào nhất không phải là những tấm bằng khen hay danh hiệu, mà là đã có một thời tuổi trẻ được góp sức mình cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập của dân tộc.
Tôi lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Cuộc sống của người dân vô cùng gian khó. Chứng kiến quê hương bị tàn phá, nhiều người thân, hàng xóm phải chịu cảnh chia ly, tôi luôn mang trong mình khát vọng được góp một phần công sức để đất nước sớm có ngày hòa bình.
Những năm tháng tham gia phục vụ cách mạng là khoảng thời gian không thể nào quên. Mỗi nhiệm vụ đều tiềm ẩn hiểm nguy, nhưng tôi và đồng đội chưa bao giờ nghĩ đến việc lùi bước. Chúng tôi chỉ có một niềm tin duy nhất: dù khó khăn đến đâu cũng phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để góp phần bảo vệ quê hương.
Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, tôi bị thương. Vết thương ấy theo tôi suốt cuộc đời, để lại những đau nhức mỗi khi trái gió trở trời. Có những lúc sức khỏe giảm sút, việc đi lại cũng trở nên khó khăn hơn. Nhưng tôi luôn nghĩ rằng, bản thân mình còn may mắn hơn rất nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Chính suy nghĩ ấy giúp tôi vượt qua nỗi đau, tiếp tục sống lạc quan và vươn lên trong cuộc sống.
Ngày đất nước thống nhất là ngày tôi không bao giờ quên. Bao năm mong đợi, cuối cùng hòa bình cũng đã trở về trên quê hương. Tôi trở lại cuộc sống đời thường, chăm lo gia đình, lao động sản xuất và luôn cố gắng trở thành một công dân gương mẫu. Dù mang trên mình thương tật, tôi vẫn tự nhủ phải sống thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của những người đã ngã xuống.
Hiện nay, tôi sinh sống tại thôn Dương Liễu, xã Bình Dương. Mỗi ngày nhìn thấy quê hương đổi thay, đường làng sạch đẹp, trường học khang trang, đời sống người dân ngày càng khấm khá, tôi cảm thấy những hy sinh của cả một thế hệ là hoàn toàn xứng đáng.
Điều làm tôi vui nhất là mỗi dịp lễ, tết hay Ngày Thương binh - Liệt sĩ, các cháu đoàn viên, thanh niên và các em học sinh lại đến thăm hỏi, lắng nghe những câu chuyện của thế hệ đi trước. Ánh mắt chăm chú của các cháu khiến tôi tin rằng truyền thống yêu nước vẫn đang được gìn giữ và tiếp nối.
Tôi luôn nhắn nhủ với các cháu rằng: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và tuổi xuân của nhiều thế hệ. Vì vậy, các cháu hãy biết trân trọng cuộc sống, chăm chỉ học tập, sống tử tế, yêu thương gia đình và tích cực cống hiến cho quê hương. Mỗi việc làm tốt, mỗi hành động đẹp đều là cách để tiếp nối truyền thống cách mạng trong thời bình.
Tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, nhưng tôi vẫn luôn dõi theo sự phát triển của quê hương với niềm tin và hy vọng. Tôi mong rằng thế hệ trẻ sẽ giữ gìn những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã gây dựng, đoàn kết, sáng tạo và góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh."
Đối với bác Lý Thị Bảy, danh hiệu thương binh không chỉ là sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước đối với những cống hiến trong chiến tranh, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và đức hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Câu chuyện của bác là lời nhắc nhở đầy ý nghĩa về giá trị của hòa bình, về trách nhiệm của mỗi người trong việc gìn giữ và phát huy truyền thống cách mạng để xây dựng quê hương Bình Dương ngày càng văn minh, giàu đẹp.



