Khác

Kim Lạp Phi (1951) – Đôi tay giữ lại những nhịp thở mong manh

Giữa chiến tranh khốc liệt, Kim Lạp Phi lặng lẽ làm nhiệm vụ của một y tá – không ồn ào, không hào quang, nhưng từng ngày níu giữ sự sống cho những người đang ở ranh giới sinh tử.

Vĩnh Long21/04/2026Lữ Văn Viễn (Đoàn xã Trà Cú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không phải ai trong chiến tranh cũng được nhớ đến bằng tiếng súng. Có những người được ghi nhớ bằng sự im lặng – bằng những việc làm không ai thấy, nhưng ai cũng cần. Kim Lạp Phi, sinh năm 1951, là một người như thế. Ông là y tá. Một vai trò nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng trong chiến tranh lại là công việc luôn đứng sát bên ranh giới sống – chết. Nơi ông làm việc không phải là bệnh viện đúng nghĩa, mà là những góc rừng, những căn hầm chật hẹp, những nơi chỉ vừa đủ để một người nằm xuống và một người khác cúi mình chăm sóc. Đôi tay của Kim Lạp Phi quen với việc băng bó vết thương, cầm máu, sơ cứu trong điều kiện thiếu thốn. Nhưng điều khó nhất không phải là thiếu thuốc men, mà là phải đối diện với những ca thương nặng khi khả năng cứu chữa rất mong manh. Có những lúc, ông biết mình không có nhiều lựa chọn – nhưng vẫn không cho phép bản thân bỏ cuộc. Ông làm việc trong sự im lặng. Không có tiếng máy móc, không có ánh đèn sáng rõ, chỉ có sự tập trung và kinh nghiệm. Mỗi lần cứu được một người, ông không nói gì nhiều. Nhưng ánh mắt ông luôn giữ lại một điều gì đó – có thể là nhẹ nhõm, cũng có thể là suy tư. Điều khiến người ta nhớ đến Kim Lạp Phi không chỉ là kỹ năng, mà là sự bền bỉ. Làm y tá trong chiến tranh không phải một ngày, một tháng, mà là kéo dài trong áp lực liên tục. Ông phải giữ vững tinh thần ngay cả khi xung quanh là sự hỗn loạn. Và chính sự vững vàng ấy đã trở thành điểm tựa cho những người bị thương. Có những người lính sau này không còn nhớ rõ trận đánh, nhưng họ nhớ rất rõ người đã cứu mình. Với nhiều người, Kim Lạp Phi không chỉ là y tá – mà là người đã giúp họ có thêm một cơ hội để sống tiếp. Chiến tranh qua đi, ông trở về với cuộc sống bình thường. Không ai nhìn vào ông mà biết hết những gì ông đã trải qua. Nhưng có một điều chắc chắn: những bàn tay từng cứu người ấy đã góp phần giữ lại không chỉ sự sống, mà còn là hy vọng. Kim Lạp Phi không đứng ở tuyến đầu, nhưng ông đứng ở nơi mà mọi sự mất mát đều đi qua. Và chính tại nơi đó, ông đã lặng lẽ làm nên điều có ý nghĩa nhất – giữ lại con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn