Bài viết

Kim Tuấn

Gia Lai13/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

VỊ TƯỚNG DUY NHẤT CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM HY SINH KHI ĐANG CẦM QUÂN CHIẾN ĐẤU Ở NƯỚC NGOÀI (NĂM 1979 TẠI CAMPUCHIA)***Thiếu tướng Kim Tuấn (1926 - 1979), tên khai sinh Nguyễn Công Tiến, là một trong những vị tướng để lại dấu ấn đặc biệt trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông sinh ra tại vùng quê Phúc Lâm (Thanh Oai, Hà Sơn Bình), trong một gia đình viên chức đông con. Tuổi thơ vất vả khiến cậu bé Nguyễn Công Tiến vừa học vừa làm để phụ giúp gia đình.

Năm tháng trôi qua, cậu học trò nhỏ ngày nào trở thành người chỉ huy bản lĩnh của Quân đoàn 3, lực lượng chủ lực thiện chiến của quân tình nguyện Việt Nam trên chiến trường Campuchia. Trong Chiến dịch Biên giới Tây Nam, dưới sự chỉ huy của Thiếu tướng Kim Tuấn và Tham mưu trưởng Nguyễn Quốc Thước, Quân đoàn 3 liên tiếp lập chiến công, góp phần đập tan tập đoàn diệt chủng Pol Pot và giải phóng nhân dân Campuchia khỏi thảm họa tàn khốc.Đầu năm 1979, khi tàn quân Pol Pot co cụm về khu vực Săm Lop - Ta Sanh thuộc dãy Kravanh giáp biên giới Thái Lan, Bộ Chỉ huy Quân đoàn 3 quyết định mở chiến dịch truy quét cuối cùng. Thiếu tướng Kim Tuấn từ Battambang trở về Xiêm Riệp để giao nhiệm vụ cho các đơn vị. Mọi người đề nghị ông đi trực thăng vì tình hình còn phức tạp. Nhưng ông lắc đầu. Là một người chỉ huy luôn sát thực địa, ông muốn tự mình khảo sát đường hành quân để bảo đảm an toàn cho bộ đội. Và chính lựa chọn đầy trách nhiệm ấy đã đưa ông vào cuộc phục kích bất ngờ của địch.Trên đường di chuyển, đoàn công tác bị tập kích. Chiếc xe chở Thiếu tướng Kim Tuấn trúng hỏa lực đối phương và ông bị thương nặng. Các bác sĩ giỏi nhất lập tức được điều động đến cứu chữa, trực thăng được chuẩn bị để đưa ông về Thành phố Hồ Chí Minh. Nhưng thương tích quá nặng và điều kiện dã chiến quá khắc nghiệt. Trên chiếc trực thăng UH đang hướng về Tổ quốc, trái tim người chỉ huy ấy dần yếu đi.Trung tướng Khiếu Anh Lân, người có mặt bên cạnh ông trong chuyến bay định mệnh, đã kể lại khoảnh khắc nghẹn lòng ấy: Trên chiếc trực thăng UH, anh Tuấn tỉnh lại. Mình đã mừng, anh choàng tay ôm mình, giọng thều thào: Anh em mình có ai việc gì không? Mình giấu biệt chuyện cậu Hoa, cậu Quân hy sinh và trả lời: Không ai việc gì đâu, anh cứ yên tâm điều trị”. Rồi ông nói trong cơn thở gấp: “Lần này, có về Hà Nội gắng rẽ qua chỗ bà ấy nhà mình. Nói với bà ấy dạy dỗ các con thành người, xin lỗi bà ấy và các cháu hộ mình. Cho mình… vĩnh… biệt!”.Ngày 17/3/1979, Thiếu tướng Kim Tuấn trút hơi thở cuối cùng khi chiếc trực thăng còn đang ở giữa bầu trời phía Nam Tổ quốc. Sự ra đi của ông để lại niềm thương tiếc khôn nguôi trong lòng đồng đội. Nhưng hình ảnh một vị tướng luôn đi đầu, gần gũi chiến sĩ, sống giản dị, quyết đoán và hết lòng vì nhiệm vụ vẫn còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn