KPĂ KLƠNG – NGƯỜI CON CỦA NÚI RỪNG TÂY NGUYÊN
Kpă KLơng hay K'pa K'lơn (1948-1975) là một Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam, người dân tộc Gia Rai ở tỉnh Quảng Ngãi, Việt Nam. Ông đã tham gia Chiến tranh Việt Nam với tư cách là một đội viên du kích từ khi mới 15 tuổi, và sau đó là một chiến sĩ trinh sát của bộ đội huyện Chư Prông từ năm 1965, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Ông nổi tiếng với biệt tài bắn "xuyên táo", có thể nổ súng bắn ngã nhiều kẻ địch với ít viên đạn.
KPĂ KLƠNG – TỪ CẬU BÉ BUÔN LÀNG ĐẾN NGƯỜI ANH HÙNG
“Có những người sinh ra giữa núi rừng, lớn lên cùng buôn làng và đã dành cả tuổi trẻ của mình để bảo vệ quê hương.”
Các em học sinh thân mến!
Nếu một ngày thầy cô hỏi:
“Em nghĩ một người anh hùng phải là người như thế nào?”
Có thể các em sẽ nghĩ đến một người rất mạnh mẽ, rất tài giỏi, làm được những điều phi thường.
Nhưng hôm nay, thầy/cô muốn kể cho các em nghe câu chuyện về một người anh hùng có một khởi đầu rất bình dị.
Đó là Kpă Klơng – người con của buôn làng Gia Rai ở Chư Prông, Gia Lai.
Ngày ấy, ông cũng từng là một cậu bé.
Cũng lớn lên giữa núi rừng Tây Nguyên.
Cũng quen với con đường làng, với nương rẫy, với những người thân yêu và những cánh rừng quê hương.
Nhưng tuổi thơ của Kpă Klơng lại lớn lên trong một thời kỳ đất nước còn chiến tranh.
Và chính hoàn cảnh ấy đã đưa cậu bé của buôn làng bước vào một hành trình đặc biệt.
1. CẬU BÉ CỦA NÚI RỪNG
Kpă Klơng sinh ngày 19 tháng 8 năm 1948, tại xã Ia Pia, huyện Chư Prông, tỉnh Gia Lai.
Các em thử hình dung nhé!
Năm ấy, Tây Nguyên còn rất hoang sơ.
Những buôn làng nằm giữa núi rừng.
Những con đường chưa có nhiều phương tiện như hôm nay.
Trẻ em lớn lên trong sự gắn bó với gia đình, buôn làng và thiên nhiên.
Kpă Klơng cũng có một tuổi thơ như thế.
Nhưng chiến tranh đã khiến cuộc sống của người dân không được bình yên.
Nhiều gia đình phải chịu mất mát.
Nhiều buôn làng phải sống trong những ngày tháng khó khăn.
Từ những trải nghiệm ấy, trong lòng người thiếu niên Kpă Klơng sớm hình thành một suy nghĩ:
Phải bảo vệ quê hương.
Khi còn rất nhỏ, Kpă Klơng đã mong muốn được tham gia lực lượng du kích.
Nhưng vì tuổi còn nhỏ nên ban đầu ông không được chấp nhận.
Các em có thấy điều đó rất giống một câu chuyện mà chúng ta thường gặp không?
Một bạn nhỏ muốn làm một việc gì đó nhưng người lớn nói:
“Con còn nhỏ, chưa làm được đâu!”
Nếu là các em, có thể các em sẽ buồn và bỏ cuộc.
Nhưng Kpă Klơng thì không.
Ông không bỏ cuộc.
Ông tiếp tục chứng minh rằng mình có thể đóng góp cho quê hương.
Và rồi, bằng sự quyết tâm của mình, ông được tham gia lực lượng du kích địa phương.
2. MỘT CẬU BÉ NHỎ NHƯNG CÓ MỘT ƯỚC MƠ LỚN
Kpă Klơng khi ấy còn rất trẻ.
Nhưng điều đáng quý là ông có một ý chí rất lớn.
Ông luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Nhờ sự gan dạ, nhanh nhẹn và hiểu biết địa hình quê hương, Kpă Klơng dần trưởng thành trong lực lượng du kích.
Sau đó, ông trở thành một chiến sĩ trinh sát của bộ đội địa phương.
Những năm tháng chiến tranh đã tôi luyện người thanh niên Gia Rai ấy.
Năm 1967, khi tuổi đời còn rất trẻ, Kpă Klơng được tuyên dương danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN.
Một cậu bé của buôn làng ngày nào đã trở thành người anh hùng của quê hương Tây Nguyên.
Nhưng các em biết không?
Điều làm câu chuyện của Kpă Klơng trở nên đặc biệt không chỉ là danh hiệu Anh hùng.
Điều đáng quý hơn chính là:
Ông đã không để tuổi trẻ của mình trôi qua vô ích.
3. “EM MUỐN ĐƯỢC GÓP SỨC CHO ĐẤT NƯỚC”
Trong những tư liệu về Kpă Klơng có một câu chuyện rất đáng nhớ.
Khi đã trưởng thành hơn, ông viết đơn xin được gia nhập bộ đội.
Trong lá đơn, người chiến sĩ trẻ thể hiện một mong muốn rất giản dị:
Được góp sức mình cho đất nước.
Các em hãy thử nghĩ xem.
Ngày hôm nay, chúng ta có rất nhiều ước mơ.
Có bạn muốn trở thành bác sĩ.
Có bạn muốn trở thành giáo viên.
Có bạn muốn làm kỹ sư.
Có bạn muốn trở thành công an, bộ đội.
Có bạn chỉ đơn giản mong sau này có một công việc ổn định để giúp đỡ gia đình.
Ước mơ nào cũng đáng quý.
Nhưng câu chuyện của Kpă Klơng nhắc chúng ta một điều:
Ước mơ đẹp nhất không chỉ là ước mơ cho riêng mình, mà còn là ước mơ có ích cho gia đình và quê hương.
Kpă Klơng đã có một ước mơ như thế.
4. NGƯỜI ANH HÙNG VẪN LÀ MỘT NGƯỜI CON CỦA BUÔN LÀNG
Khi nghe đến hai chữ “Anh hùng”, chúng ta thường nghĩ đó là một con người rất xa vời.
Nhưng Kpă Klơng lại rất gần gũi.
Ông cũng là một người con của buôn làng.
Ông cũng yêu quê hương mình.
Ông hiểu từng con đường, từng cánh rừng, từng địa hình nơi mình sinh sống.
Chính tình yêu quê hương ấy đã trở thành sức mạnh giúp ông vượt qua nhiều khó khăn.
Điều này cũng giống như chúng ta hôm nay.
Các em có thể chưa làm được những việc lớn.
Nhưng các em hoàn toàn có thể bắt đầu bằng những việc rất nhỏ:
Không vứt rác xuống sân trường.
Biết giúp đỡ một bạn đang gặp khó khăn.
Biết lễ phép với thầy cô.
Biết yêu thương ông bà, cha mẹ.
Biết giữ gìn tiếng nói, văn hóa và truyền thống tốt đẹp của quê hương.
Biết cố gắng học tập dù mình còn gặp nhiều khó khăn.
Những việc ấy tuy nhỏ, nhưng nếu làm mỗi ngày, chúng sẽ tạo nên một con người tốt.
5. TUỔI TRẺ HÔM NAY CÓ MỘT “CHIẾN TRƯỜNG” KHÁC
Các em thân mến!
Kpă Klơng đã sống trong một thời đại mà đất nước cần những người trẻ đứng lên bảo vệ Tổ quốc.
Còn chúng ta hôm nay đang sống trong hòa bình.
Không còn tiếng bom đạn.
Không còn những năm tháng chiến tranh mà thế hệ cha anh đã trải qua.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tuổi trẻ hôm nay không có thử thách.
Thử thách của chúng ta nằm trong từng ngày đến trường.
Đó là khi một bài học khó khiến chúng ta muốn bỏ cuộc.
Là khi điểm số chưa tốt.
Là khi chúng ta bị bạn bè hiểu lầm.
Là khi có người rủ rê mình làm điều không đúng.
Là khi điện thoại, trò chơi hoặc mạng xã hội khiến chúng ta quên mất nhiệm vụ học tập.
Là khi chúng ta biết một việc sai nhưng vẫn làm theo số đông.
Trong những lúc ấy, chúng ta cần một điều mà Kpă Klơng đã từng có:
Ý chí.
Không bỏ cuộc.
Không đầu hàng khó khăn.
Biết mình cần làm gì và cố gắng đến cùng.
6. NẾU KPĂ KLƠNG SỐNG TRONG THỜI ĐẠI HÔM NAY...
Thầy/cô muốn các em thử tưởng tượng một chút.
Nếu Kpă Klơng sinh ra trong thời đại hôm nay...
Có lẽ ông sẽ đến trường như các em.
Có thể ông cũng sẽ mặc đồng phục.
Có thể cũng có một chiếc cặp sách.
Có thể cũng từng bị thầy cô nhắc vì một bài tập chưa hoàn thành.
Có thể cũng từng có những ngày mệt mỏi và muốn bỏ cuộc.
Nhưng có một điều chắc chắn:
Ông sẽ không dễ dàng đầu hàng trước khó khăn.
Và đó chính là điều mà chúng ta có thể học ở người anh hùng này.
Không phải học cách chiến đấu.
Mà học cách sống có trách nhiệm.
Không phải học cách đối đầu với người khác.
Mà học cách vượt qua chính sự yếu đuối của mình.
Không phải học để trở thành một người nổi tiếng.
Mà học để trở thành một người có ích.
7. HÒA BÌNH HÔM NAY ĐƯỢC ĐỔI BẰNG TUỔI XUÂN CỦA CHA ANH
Sau năm 1975, khi đất nước đã thống nhất, Kpă Klơng vẫn tiếp tục công tác trong quân đội.
Nhưng cuộc đời ông không kéo dài lâu.
Ngày 28 tháng 8 năm 1975, ông hy sinh khi đang mang quân hàm Thượng úy, Tham mưu phó Tỉnh đội Gia Lai.
Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Một người đã dành tuổi xuân của mình cho quê hương.
Một người chưa kịp sống một cuộc đời thật dài.
Nhưng những gì ông để lại thì còn mãi.
Tên ông được đặt cho trường học, đường phố và những công trình ở quê hương Gia Lai.
Mỗi khi cái tên Kpă Klơng được nhắc đến, chúng ta không chỉ nhớ về một người anh hùng.
Chúng ta nhớ về một thế hệ trẻ đã sống rất đẹp trong những năm tháng khó khăn của đất nước.
8. VÀ BÂY GIỜ, CÂU CHUYỆN ẤY ĐẾN VỚI CHÚNG TA
Các em học sinh thân mến!
Có thể chúng ta không biết Kpă Klơng.
Có thể chúng ta chưa từng nhìn thấy ông.
Nhưng câu chuyện của ông vẫn có thể trở thành một bài học cho chúng ta.
Bởi mỗi thế hệ đều có một cách để thể hiện tình yêu quê hương.
Thế hệ của Kpă Klơng đã bảo vệ quê hương bằng sự hy sinh.
Còn thế hệ chúng ta có thể xây dựng quê hương bằng:
TRI THỨC.
LÒNG NHÂN ÁI.
Ý THỨC TRÁCH NHIỆM.
VÀ SỰ NỖ LỰC MỖI NGÀY.
Một học sinh học tốt hơn hôm qua một chút – đó là một sự tiến bộ.
Một bạn biết xin lỗi khi mình làm sai – đó là sự trưởng thành.
Một bạn biết giúp đỡ người khác – đó là lòng nhân ái.
Một bạn biết bảo vệ môi trường – đó là trách nhiệm.
Một bạn biết yêu quý quê hương, tự hào về truyền thống dân tộc – đó là lòng biết ơn.
Không phải cứ làm điều thật lớn mới là có ích.
Những việc nhỏ được làm bằng một trái tim nghiêm túc cũng có thể tạo nên những điều lớn lao.
9. LỜI NHẮN GỬI TUỔI TRẺ
Các em thân mến!
Kpă Klơng đã có một thời tuổi trẻ của riêng mình.
Đó là một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng đầy lý tưởng.
Còn chúng ta đang có một tuổi trẻ trong hòa bình.
Đó là một món quà rất quý giá.
Vì vậy, hãy biết trân trọng.
Đừng để những ngày đến trường trôi qua vô nghĩa.
Đừng để điện thoại lấy mất những giờ học quý giá.
Đừng để một lần thất bại khiến mình bỏ cuộc.
Đừng để những lời nói tiêu cực của người khác khiến mình mất niềm tin.
Và đừng nghĩ rằng:
“Em còn nhỏ, em chưa làm được gì cho quê hương.”
Các em có thể bắt đầu ngay từ hôm nay.
Bằng một việc rất nhỏ.
Học tập tốt hơn.
Sống tử tế hơn.
Có trách nhiệm hơn.
Yêu thương gia đình hơn.
Đoàn kết với bạn bè hơn.
Giữ gìn mái trường và quê hương sạch đẹp hơn.
Đó chính là cách tuổi trẻ hôm nay viết tiếp câu chuyện của cha anh.
LỜI KẾT
Thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ.
Chiến tranh đã lùi xa.
Những cánh rừng Tây Nguyên vẫn xanh.
Những buôn làng Gia Rai hôm nay đang đổi mới từng ngày.
Những ngôi trường vang tiếng học sinh.
Và giữa cuộc sống bình yên ấy, tên tuổi Anh hùng Kpă Klơng vẫn còn được nhắc nhớ.
Không phải để chúng ta sống trong quá khứ.
Mà để chúng ta hiểu hơn về giá trị của hiện tại.
Để mỗi khi bước vào lớp học, chúng ta biết rằng:
Được học tập trong hòa bình là một hạnh phúc.
Để mỗi khi gặp khó khăn, chúng ta nhớ rằng:
Tuổi trẻ cần có nghị lực.
Để mỗi khi đứng trước một lựa chọn đúng – sai, chúng ta biết:
Người có trách nhiệm sẽ chọn điều đúng, dù điều đó đôi khi khó khăn hơn.
Và để mỗi chúng ta hiểu rằng:
Cha anh đã trao cho chúng ta một đất nước hòa bình.
Việc của tuổi trẻ hôm nay là làm cho quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.
Xin được tưởng nhớ và tri ân Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Kpă Klơng – người con của núi rừng Gia Lai, người đã dành tuổi xuân của mình cho quê hương, đất nước.
Thời hoa lửa đã qua.
Nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, nghị lực và trách nhiệm vẫn cần được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và hôm nay…
ngọn lửa ấy đang được trao vào tay các em.



