KTX16-LIỆT SĨ, CHUẨN ÚY LÊ THẾ BÙI – TƯỢNG ĐÀI DŨNG CẢM TRONG CUỘC CHIẾN BẢO VỆ BÌNH YÊN CUỘC SỐNG
Trong những trang viết về lực lượng Công an nhân dân Việt Nam thời kỳ hậu chiến và những năm tháng bao cấp đầy gian khó, có những cái tên khi nhắc lại vẫn làm quặn thắt tâm can người đọc nhưng đồng thời cũng khơi dậy niềm tự hào vô hạn về phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ cách mạng. Đó là đồng chí Lê Thế Bùi – người chiến sĩ công an kiên trung, Chuẩn úy, Cảnh sát khu vực Công an phường Đa Kao, quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh, người đã anh dũng hy sinh thân mình trong cuộc đấu tranh trực diện, không khoan nhượng với tội phạm để giữ gìn sự bình yên cho từng con ngõ nhỏ phố phường.
Báo Nhân Dân
Đồng chí Lê Thế Bùi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Xương, Thanh Hóa giàu truyền thống yêu nước, kiên cường trong đấu tranh và lao động. Tiếp bước thế hệ cha anh, năm 1971, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc cất lên, anh hăng hái lên đường nhập ngũ, mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ của những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Đất nước hoàn thành sứ mệnh lịch sử thống nhất non sông, sau khi hoàn thành nghĩa vụ trong quân đội, chuyển ngành sang lực lượng Công an nhân dân, anh tiếp tục tận tụy cống hiến ở mặt trận mới đầy hiểm nguy, phức tạp. Với vai trò là một chiến sĩ cảnh sát khu vực bám sát địa bàn, gắn bó máu thịt với nhân dân, luôn gần dân, trọng dân và lắng nghe nhân dân, anh đã hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao, trở thành chỗ dựa vững chắc và nhận được trọn vẹn tình yêu thương, sự tin cậy từ quần chúng nhân dân.
Tháng 8 năm 1980 đã trở thành định mệnh khắc ghi tên tuổi và sự hy sinh oanh liệt của anh vào lịch sử lực lượng. Khi ấy, phát hiện có băng nhóm tội phạm nguy hiểm, mang theo vũ khí ẩn náu và hoạt động phi pháp trên địa bàn phường, với tinh thần mưu trí, kiên quyết tấn công trấn áp tội phạm đến cùng, Chuẩn úy Lê Thế Bùi cùng đồng đội đã dũng cảm tiếp cận để vây bắt. Trước sự chống trả quyết liệt, liều lĩnh và hung hãn của tên cướp có hung khí nóng trong tay, anh không một phút chùn bước hay lùi lại phía sau. Dù bị tên tội phạm đâm những nhát dao chí mạng làm trọng thương vùng gan, máu nhuộm đầm đìa vạt áo và sức lực dần cạn kiệt, anh vẫn nghiến răng nén cơn đau thấu xương, cố gắng ghì chặt, ôm lấy chân tên cướp và hô lớn để đồng đội cùng quần chúng nhân dân kịp thời ập đến tóm gọn kẻ thù, quyết không để hắn trốn thoát.
Chính câu nói nghẹn ngào mà đầy trách nhiệm của anh trước khi trút hơi thở cuối cùng trên đường tới bệnh viện: "Anh em có bị sao không? Mình chắc không qua khỏi..." đã làm lay động tâm can bất cứ ai nghe thấy. Anh ngã xuống khi tuổi đời hãy còn rất trẻ, khi bao dự định dang dở về tương lai và hạnh phúc gia đình chưa trọn vẹn. Sự hy sinh oanh liệt của anh giữa thời bình chính là minh chứng sống động, rực rỡ nhất cho phẩm chất cao quý của người chiến sĩ công an "Vì nước quên thân, vì dân phục vụ".
Ghi nhận công lao to lớn, chiến công xuất sắc và sự hy sinh quên mình vì bình yên cuộc sống của anh, Nhà nước đã truy tặng đồng chí Lê Thế Bùi danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm, tinh thần xả thân vì nhân dân của anh mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng truyền cảm hứng, được các thế hệ cán bộ, chiến sĩ lực lượng Công an nhân dân toàn quốc học tập, noi theo trên mặt trận bảo vệ an ninh trật tự, giữ gìn cuộc sống yên bình cho nhân dân.



