Kỳ 11: Phát đạn mở đầu
"Ngày 24 tháng 7 năm 1965, lần đầu tiên trong lịch sử, bộ đội tên lửa Việt Nam bắn rơi máy bay Mỹ bằng tên lửa phòng không. Đó không chỉ là một chiến công, mà còn là lời khẳng định rằng bầu trời miền Bắc không còn là nơi đối phương có thể tự do tung hoành."

Suốt nhiều ngày cuối tháng Bảy năm 1965, cái nắng miền Bắc như thiêu đốt mặt đất.
Những cánh rừng trung du đứng lặng trong hơi nóng hầm hập. Lá cây gần như không động. Không khí đặc quánh đến mức mỗi bước chân trên con đường đất đỏ đều cuốn theo từng làn bụi mịn.
Ẩn mình dưới những tán cây rậm rạp là một trận địa tên lửa vừa hoàn tất việc ngụy trang.
Những tấm lưới phủ kín bệ phóng.
Cành cây tươi được cắm xen kẽ quanh các xe điều khiển.
Từ trên cao nhìn xuống, nơi đây chẳng khác gì một khoảng rừng bình thường.
Các chiến sĩ ngồi yên trong công sự.
Không ai nói chuyện.
Chỉ có tiếng ve râm ran và tiếng kim đồng hồ nhích từng giây trong cabin điều khiển.
Họ đã chờ đợi ngày này quá lâu.
Cách đó hàng chục kilômét, tại Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không – Không quân, bầu không khí cũng căng như dây đàn.
Những báo cáo từ mạng lưới radar liên tục truyền về.
Một sĩ quan thông tin bước nhanh đến bàn tác chiến.
– Báo cáo!
– Phát hiện nhiều tốp máy bay địch đang vào vùng trời miền Bắc.
Những ký hiệu nhỏ được dịch chuyển trên bản đồ.
Từng đường bay dần hiện rõ.
Thiếu tướng Phùng Thế Tài cùng các cán bộ Bộ Tư lệnh theo dõi sát diễn biến.
Ông không rời mắt khỏi bản đồ.
Nhiều tháng chuẩn bị.
Nhiều tháng huấn luyện.
Nhiều tháng xây dựng trận địa.
Giờ đây, tất cả đang chờ câu trả lời trên chiến trường.
Ở trận địa, màn hình ra-đa xuất hiện những tín hiệu đầu tiên.
Người trắc thủ hạ thấp giọng:
– Có mục tiêu...
Cả cabin lập tức chuyển sang trạng thái chiến đấu.
Người bám sát tín hiệu.
Người tính toán phần tử bắn.
Người kiểm tra hệ thống điện.
Người nhận lệnh cuối cùng.
Không còn ai nhớ đến cái nóng.
Không còn ai để ý mồ hôi đang chảy ướt lưng áo.
Mọi ánh mắt đều dồn vào màn hình.
Tiếng người chỉ huy vang lên, dứt khoát:
– Giữ mục tiêu!
Một khoảng lặng ngắn đến nghẹt thở.
Rồi...
– Chuẩn bị!
Cả kíp nín thở.
– Phóng!
Một tiếng nổ dữ dội xé tan sự yên tĩnh của khu rừng.
Mặt đất rung lên.
Cột lửa phụt sáng dưới bệ phóng.
Quả tên lửa lao vút lên bầu trời, để lại phía sau một vệt khói trắng dài như dải lụa.
Chỉ trong vài giây, nó đã biến thành một chấm sáng lao thẳng về phía mục tiêu.
Mọi người trong cabin gần như quên cả thở.
Rồi...
Một tiếng reo vang lên:
– Trúng!
Trên nền trời xanh, một quầng lửa bùng lên.
Chiếc máy bay Mỹ bốc cháy.
Khói đen cuộn thành một cột dài.
Mảnh vỡ bắt đầu rơi xuống.
Trong cabin, không ai nhảy cẫng hay ôm lấy nhau.
Họ chỉ siết chặt tay.
Nhiều người lặng đi vì xúc động.
Bao tháng ngày học tập, luyện tập và chờ đợi cuối cùng đã được đền đáp.
Tin chiến thắng nhanh chóng truyền về Sở chỉ huy.
Một sĩ quan chạy đến, giọng đầy xúc động:
– Báo cáo đồng chí!
– Tên lửa của ta đã bắn trúng mục tiêu!
Trong căn phòng vốn rất yên tĩnh, nhiều người vô thức đứng bật dậy.
Phùng Thế Tài vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Ông chăm chú nghe toàn bộ báo cáo, rồi hỏi ngay:
– Kíp chiến đấu có an toàn không?
– Trận địa đã cơ động chưa?
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, ông mới khẽ gật đầu.
Ông hiểu rằng chiến thắng đầu tiên rất quan trọng.
Nhưng quan trọng hơn là phải giữ được lực lượng để đánh những trận tiếp theo.
Ông nói với các cán bộ tham mưu:
– Hôm nay chúng ta chứng minh được một điều.
– Máy bay hiện đại vẫn có thể bị đánh bại.
– Nhưng từ ngày mai...
– Đối phương sẽ thay đổi cách đánh.
– Chúng ta cũng phải thay đổi nhanh hơn họ.
Cả căn phòng lặng lẽ ghi nhớ từng lời.
Chiều muộn.
Nắng vàng trải dài trên những cánh rừng nơi trận địa vừa khai hỏa.
Các chiến sĩ đã bắt đầu thu dọn khí tài để cơ động sang vị trí mới.
Không có lễ mừng.
Không có cờ hoa.
Chỉ có những đôi bàn tay nhanh nhẹn tháo cáp, phủ lưới ngụy trang và chuẩn bị hành quân.
Một chiến sĩ trẻ ngoái nhìn bệ phóng vừa lập chiến công.
Anh mỉm cười.
Rồi lặng lẽ bước lên xe.
Anh biết cuộc chiến vẫn còn rất dài.
Nhưng từ hôm nay, niềm tin đã lớn hơn bao giờ hết.
Bầu trời Tổ quốc không còn chỉ được bảo vệ bằng lòng dũng cảm.
Mà còn bằng trí tuệ, khoa học và bản lĩnh của những người lính Việt Nam.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



