Kỳ 18: Người phi công trở về
"Để bảo vệ bầu trời, không chỉ có những người lính dưới mặt đất. Trên tầng mây, những phi công tiêm kích cũng đang viết nên những trang sử bằng lòng quả cảm và tài năng."

Đầu năm 1967.
Gió xuân thổi nhẹ qua đường băng của một sân bay quân sự miền Bắc. Hai bên đường băng, những ụ đất ngụy trang nối tiếp nhau. Máy bay không còn đỗ tập trung như trước mà được giấu trong các công sự bằng đất, dưới những tấm lưới phủ đầy cành lá.
Không quân Hoa Kỳ ngày càng đánh phá quyết liệt.
Mỗi lần máy bay cất cánh đều có thể là một lần không trở về.
Nhưng sáng hôm ấy, tiếng động cơ phản lực vẫn vang lên.
Một chiếc MiG-21 lao vút khỏi đường băng, nhanh chóng biến mất vào nền trời xanh.
Trong Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không – Không quân, những tín hiệu từ mạng lưới radar liên tục truyền về.
Không quân Mỹ xuất hiện từ hướng biển.
Các trạm radar nhanh chóng xác định đội hình, hướng bay và độ cao.
Thông tin được truyền đến sở chỉ huy không quân.
Lệnh cất cánh được ban ra.
Tất cả chỉ diễn ra trong vài phút.
Thiếu tướng Phùng Thế Tài theo dõi diễn biến trên bản đồ.
Ông hiểu rằng, khi radar, tên lửa và không quân phối hợp nhịp nhàng, lưới phòng không mới thực sự phát huy sức mạnh.
Trên bầu trời, cuộc rượt đuổi diễn ra trong tích tắc.
Người phi công Việt Nam bình tĩnh giữ khoảng cách.
Anh không vội khai hỏa.
Đối thủ phía trước là một chiếc máy bay Mỹ đang cơ động liên tục.
Một sai lầm nhỏ có thể khiến anh rơi vào tầm ngắm của đối phương.
Trong tai nghe, giọng dẫn đường từ mặt đất vang lên đều đặn:
– Mục tiêu phía trước...
– Giữ hướng...
– Khoảng cách đang rút ngắn...
Người phi công siết nhẹ cần lái.
Khoảnh khắc mục tiêu lọt vào vị trí thuận lợi, anh nhấn nút phóng.
Tên lửa rời cánh.
Chỉ vài giây sau, một quầng lửa bùng lên giữa tầng không.
Ít giờ sau, chiếc MiG-21 hạ cánh an toàn.
Khi buồng lái mở ra, những người lính kỹ thuật chạy tới.
Người phi công tháo mũ bay.
Khuôn mặt còn lấm tấm mồ hôi.
Anh chỉ mỉm cười rất nhẹ.
Không ai hò reo.
Bởi họ biết, ngày mai, hoặc chỉ vài giờ nữa, anh lại phải cất cánh.
Chiều hôm đó, trong cuộc họp rút kinh nghiệm, Phùng Thế Tài nhấn mạnh:
– Một chiến công trên không...
– Không chỉ là công lao của phi công.
Ông chỉ lên sơ đồ hiệp đồng.
– Đó là kết quả của radar phát hiện sớm.
– Của thông tin liên lạc chính xác.
– Của dẫn đường kịp thời.
– Của những người kỹ thuật bảo đảm từng chiếc máy bay.
Ông nhìn khắp căn phòng.
– Trên chiến trường hiện đại...
– Không ai chiến đấu một mình.
Câu nói ấy được nhiều cán bộ ghi ngay vào sổ công tác.
Những tháng sau đó, sự phối hợp giữa các lực lượng ngày càng chặt chẽ.
Radar phát hiện mục tiêu.
Sở chỉ huy phân tích tình huống.
Không quân xuất kích đúng thời điểm.
Tên lửa và pháo phòng không sẵn sàng bảo vệ các sân bay, mục tiêu trọng yếu và hỗ trợ khi cần thiết.
Một thế trận phòng không nhiều tầng đang dần hoàn thiện.
Đó chính là điều khiến không quân Hoa Kỳ ngày càng gặp nhiều khó khăn trên bầu trời miền Bắc.
Buổi tối.
Tại sân bay, người phi công trẻ ngồi một mình bên cánh máy bay.
Anh lấy trong túi áo ra một lá thư gia đình vừa nhận được.
Đọc xong, anh cẩn thận gấp lại.
Rồi ngẩng nhìn bầu trời đầy sao.
Ngày mai...
Có thể anh sẽ lại cất cánh.
Có thể lại đối mặt với những chiếc máy bay hiện đại hơn, đông hơn.
Nhưng anh không hề do dự.
Bởi phía dưới những tầng mây ấy là quê hương.
Là gia đình.
Là những mái trường, cây cầu và những cánh đồng đang cần được bảo vệ.
Ở Hà Nội, Thiếu tướng Phùng Thế Tài cũng vừa khép lại bản báo cáo cuối ngày.
Ông hiểu rằng chiến thắng không bao giờ đến từ một cá nhân.
Nó được tạo nên bởi hàng nghìn con người đang âm thầm làm tròn nhiệm vụ của mình.
Và trong số đó, những người phi công trở về sau mỗi chuyến bay luôn mang theo niềm tin rằng bầu trời Việt Nam sẽ mãi thuộc về những người biết chiến đấu vì hòa bình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



