Người có công giúp đỡ cách mạng

Kỳ 26: Lá chắn của Thủ đô

"Muốn bảo vệ Hà Nội, không thể chỉ trông chờ vào một trận địa. Phải tạo nên cả một thế trận, để ở bất cứ hướng nào máy bay địch xuất hiện, chúng cũng gặp lưới lửa của quân và dân ta."

Lâm Đồng06/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Kỳ 26: Lá chắn của Thủ đô

Mùa hè năm 1968.

Hà Nội thức dậy trong tiếng chuông nhà thờ, tiếng còi tàu từ ga Hàng Cỏ và nhịp xe đạp hối hả trên những con phố rợp bóng xà cừ.

Thoạt nhìn, cuộc sống vẫn diễn ra như bao ngày.

Nhưng bên dưới vẻ bình yên ấy, cả một hệ thống phòng không đang âm thầm vận hành.

Trên những ngọn đồi phía bắc thành phố, các đài radar không ngừng quét bầu trời.

Ở ngoại thành, các trận địa tên lửa được ngụy trang kín đáo dưới những tán cây.

Ven các cây cầu, những khẩu đội pháo phòng không luôn trong tư thế sẵn sàng.

Mỗi lực lượng đứng ở một vị trí khác nhau.

Nhưng tất cả cùng tạo thành một lá chắn bảo vệ Thủ đô.


Trong phòng tác chiến của Quân chủng Phòng không – Không quân, Thiếu tướng Phùng Thế Tài chăm chú theo dõi tấm bản đồ Hà Nội.

Những vòng tròn nhiều màu được vẽ quanh thành phố.

Mỗi vòng tượng trưng cho phạm vi hoạt động của một lực lượng.

Radar.

Tên lửa.

Pháo phòng không.

Không quân tiêm kích.

Ông cầm bút chì nối các vị trí lại với nhau.

Rồi quay sang các sĩ quan tham mưu.

– Một đơn vị mạnh...

– Chưa đủ để bảo vệ Thủ đô.

Ông dừng lại.

– Điều quan trọng là...

– Tất cả phải phối hợp như một cơ thể thống nhất.

Một sĩ quan trẻ hỏi:

– Thưa đồng chí, nếu một trận địa bị đánh phá thì sao?

Phùng Thế Tài bình tĩnh đáp:

– Khi một vị trí tạm thời mất khả năng chiến đấu...

– Vị trí khác phải lập tức thay thế.

– Không được để xuất hiện khoảng trống.


Những ngày sau đó, các đơn vị liên tục luyện tập hiệp đồng.

Buổi sáng, radar phát hiện mục tiêu giả định.

Ít phút sau, sở chỉ huy truyền lệnh xuống các đơn vị tên lửa.

Đồng thời, các khẩu đội pháo nhận thông báo chuẩn bị chiến đấu.

Ở sân bay, phi công đã ngồi sẵn trong buồng lái.

Mọi hoạt động đều được tính bằng từng phút.

Không chỉ luyện cách bắn.

Mà luyện cách phối hợp.


Một buổi diễn tập diễn ra vào lúc chạng vạng.

Tiếng còi báo động vang lên.

Các đơn vị chuyển cấp sẵn sàng chiến đấu.

Đài radar phát hiện mục tiêu.

Thông tin lập tức truyền về sở chỉ huy.

Chưa đầy một phút sau, mệnh lệnh đã đến các trận địa.

Người chỉ huy cuộc diễn tập nhìn đồng hồ.

Ông khẽ gật đầu.

Thời gian truyền lệnh đã rút ngắn hơn lần trước.

Sau buổi diễn tập, Phùng Thế Tài không nhắc đến những phần làm tốt.

Ông hỏi ngay:

– Chỗ nào còn chậm?

Một cán bộ báo cáo:

– Thưa đồng chí, khâu chuyển thông tin giữa hai đơn vị còn mất thêm ba mươi giây.

Ông ghi ngay vào sổ.

– Ba mươi giây hôm nay...

– Có thể là ba mươi sinh mạng ngày mai.

Không ai nói thêm.

Tất cả đều hiểu vì sao ông luôn yêu cầu khắt khe đến từng chi tiết.


Chiều muộn.

Phùng Thế Tài đến một trận địa pháo ở ngoại thành Hà Nội.

Các chiến sĩ đang ngụy trang lại công sự sau một buổi diễn tập.

Ông cúi xuống nhặt một cành lá vừa rơi.

Nhìn lên trận địa.

Nếu đứng cách vài trăm mét, rất khó nhận ra nơi đây có một khẩu đội pháo.

Ông mỉm cười.

– Tốt.

– Muốn đánh được địch...

– Trước hết phải để địch không nhìn thấy mình.

Một chiến sĩ trẻ mạnh dạn hỏi:

– Thưa đồng chí...

– Có khi nào Hà Nội bị đánh lớn không?

Ông nhìn về phía đường chân trời.

Giọng trầm xuống.

– Nếu điều đó xảy ra...

– Các đồng chí chính là những người đứng ở tuyến đầu.

Người chiến sĩ siết chặt bàn tay.

Không ai biết ngày ấy còn xa hay gần.

Nhưng tất cả đều đã sẵn sàng.


Đêm xuống.

Ánh đèn Hà Nội hắt lên nền trời một màu vàng nhạt.

Ở rất nhiều nơi quanh thành phố, những ca trực vẫn lặng lẽ bắt đầu.

Chiếc ăng-ten radar tiếp tục quay.

Những khẩu pháo vẫn hướng lên cao.

Các bệ phóng tên lửa nằm im dưới lưới ngụy trang.

Trong phòng trực ban, điện thoại vẫn sáng đèn.

Không có tiếng bom.

Không có tiếng súng.

Nhưng mọi người đều hiểu.

Một lá chắn chỉ vững chắc khi từng mắt xích đều tỉnh táo.

Và Hà Nội đang được bảo vệ bởi hàng vạn con người âm thầm như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn