Người có công giúp đỡ cách mạng

Kỳ 31: Chàng trai quê Thái Bình

"Có những người sinh ra để làm phi công. Nhưng cũng có những người trở thành phi công bằng ý chí, lòng kiên trì và tình yêu Tổ quốc."

Lâm Đồng06/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)15 lượt xem0 lượt chia sẻ
Kỳ 31: Chàng trai quê Thái Bình

Mùa hè năm 1968.

Những cơn gió từ cánh đồng lúa Thái Bình mang theo mùi thơm của lúa mới.

Ở một làng quê yên bình, ít ai nghĩ rằng một chàng trai trẻ xuất thân từ vùng quê ấy rồi sẽ trở thành một trong những phi công nổi tiếng nhất của Không quân nhân dân Việt Nam.

Đó là Phạm Tuân.

Khi ấy, ông vẫn đang miệt mài học tập, huấn luyện để làm chủ chiếc MiG-21 hiện đại.

Con đường trở thành phi công chiến đấu chưa bao giờ dễ dàng.


Trong lớp học, tiếng giảng bài đều đều vang lên.

Bảng đen kín những công thức về khí động học, dẫn đường và chiến thuật không chiến.

Nhiều người vẫn nghĩ phi công chỉ cần biết lái máy bay.

Nhưng thực tế, họ phải học rất nhiều.

Học đọc bản đồ.

Học quan sát thời tiết.

Học nhận dạng từng loại máy bay.

Học cách xử lý khi động cơ gặp sự cố.

Và quan trọng hơn cả...

Học cách giữ bình tĩnh trong những tình huống sinh tử.


Buổi chiều.

Trên sân bay, các học viên bước vào buồng lái.

Không ai được phép khởi động máy bay ngay.

Người hướng dẫn yêu cầu từng học viên kiểm tra hàng chục hạng mục.

Từ đồng hồ tốc độ.

Áp suất dầu.

Hệ thống nhiên liệu.

Cho đến thiết bị liên lạc.

Mỗi thao tác đều phải chính xác.

Bởi trên không trung...

Một sai sót rất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả sinh mạng.


Ở Bộ Tư lệnh Quân chủng Phòng không – Không quân, Thiếu tướng Phùng Thế Tài nhận báo cáo về công tác đào tạo phi công.

Ông chăm chú đọc danh sách các học viên mới.

Có người là công nhân.

Có người là nông dân.

Có người vừa rời ghế nhà trường.

Điểm chung của họ là tuổi đời còn rất trẻ.

Ông khẽ nói với cán bộ đi cùng:

– Máy bay hiện đại có thể học để điều khiển.

– Nhưng bản lĩnh...

– Phải được rèn trong từng ngày.


Một buổi huấn luyện bay diễn ra dưới bầu trời trong xanh.

Chiếc MiG-21 từ từ lăn ra đường băng.

Người phi công trẻ giữ chặt cần lái.

Động cơ tăng lực.

Chiếc máy bay lao đi như một mũi tên bạc.

Chỉ ít giây sau, nó đã khuất vào tầng mây.

Dưới mặt đất, người hướng dẫn vẫn dõi theo.

Qua hệ thống vô tuyến, ông chỉ dẫn từng động tác.

– Giữ độ cao.

– Rẽ trái.

– Kiểm tra tốc độ.

Mọi mệnh lệnh đều ngắn gọn.

Rõ ràng.

Chính xác.


Khi chiếc MiG-21 hạ cánh an toàn, Phạm Tuân bước xuống với gương mặt còn đẫm mồ hôi.

Người hướng dẫn hỏi:

– Chuyến bay thế nào?

Ông đáp:

– Báo cáo, em còn xử lý chậm khi vào vòng hạ cánh.

Người hướng dẫn mỉm cười.

– Biết mình còn thiếu gì...

– Nghĩa là sẽ còn tiến bộ.

Phạm Tuân lặng lẽ ghi từng góp ý vào cuốn sổ tay.

Ông hiểu rằng.

Không có chiến công nào được tạo nên chỉ bằng lòng dũng cảm.

Nó bắt đầu từ những lần sửa từng sai sót nhỏ nhất.


Chiều muộn.

Một đoàn cán bộ Quân chủng đến thăm đơn vị.

Phùng Thế Tài gặp các học viên phi công.

Ông nhìn những gương mặt còn rất trẻ.

Rồi chậm rãi nói:

– Có thể hôm nay các đồng chí mới chỉ bay huấn luyện.

– Nhưng ngày mai...

– Các đồng chí sẽ là những người bảo vệ bầu trời Tổ quốc.

Ông dừng lại.

– Hãy học thật giỏi.

– Vì mỗi giờ học hôm nay...

– Có thể cứu đồng đội trong một trận đánh ngày mai.

Những lời ấy được các học viên ghi nhớ rất lâu.

Trong đó có Phạm Tuân.


Nhiều năm sau, người học viên ấy sẽ trở thành một phi công tiêm kích xuất sắc.

Ông tham gia chiến đấu bảo vệ miền Bắc, lập chiến công trong những ngày cuối tháng 12 năm 1972 và sau này trở thành người Việt Nam đầu tiên bay vào vũ trụ.

Nhưng tất cả những điều đó...

Đều bắt đầu từ những ngày miệt mài trên sân bay.

Từ những bài học tưởng như rất bình thường.

Và từ niềm tin của những người thầy dành cho lớp phi công trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn