Người có công giúp đỡ cách mạng

Kỳ 34: Bóng dáng B-52

"Muốn đánh thắng một đối thủ, trước hết phải hiểu đối thủ ấy. Với Quân chủng Phòng không – Không quân, việc nghiên cứu B-52 đã bắt đầu nhiều năm trước khi 'pháo đài bay' xuất hiện trên bầu trời Hà Nội."

Lâm Đồng06/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Kỳ 34: Bóng dáng B-52

Đầu năm 1970.

Chiến trường miền Nam vẫn rực lửa.

Trên miền Bắc, những đợt đánh phá đã thưa hơn trước, nhưng trong các sở chỉ huy của Quân chủng Phòng không – Không quân, không ai cho phép mình lơ là.

Những tập tài liệu mới liên tục được chuyển đến.

Đó không phải là báo cáo về F-105.

Cũng không phải F-4 Phantom.

Lần này, trên trang bìa xuất hiện một cái tên khác.

B-52 Stratofortress.

Một loại máy bay ném bom chiến lược khổng lồ của Không quân Hoa Kỳ.


Trong phòng họp, các sĩ quan chăm chú quan sát bức ảnh đen trắng được phóng lớn.

Chiếc B-52 có sải cánh rộng hơn năm mươi mét.

Mang theo hàng chục tấn bom.

Bay ở độ cao rất lớn.

Hoạt động theo từng tốp.

Một cán bộ tham mưu khẽ nói:

– Nếu loại máy bay này đánh ra miền Bắc...

– Quy mô sẽ rất khác.

Căn phòng im lặng.

Mọi người đều hiểu.

Họ không còn nghiên cứu một chiếc máy bay.

Mà đang nghiên cứu một phương thức tác chiến hoàn toàn mới.


Thiếu tướng Phùng Thế Tài bước đến trước tấm bản đồ.

Ông đặt tay lên khu vực Hà Nội.

Rồi chậm rãi nói:

– Hôm nay...

– B-52 chưa đến.

– Nhưng nếu chỉ chuẩn bị khi nó xuất hiện...

– Thì đã quá muộn.

Ông quay sang các cán bộ.

– Từ bây giờ...

– Phải nghiên cứu nó.

– Từng đặc điểm.

– Từng quy luật.

– Từng khả năng.

Không ai ghi đó là một mệnh lệnh đặc biệt.

Nhưng tất cả đều hiểu.

Một giai đoạn chuẩn bị mới đã bắt đầu.


Những tháng sau đó, các đơn vị được giao nhiều nhiệm vụ khác nhau.

Lực lượng radar nghiên cứu khả năng phát hiện mục tiêu bay ở độ cao lớn.

Các đơn vị tên lửa phân tích giới hạn của khí tài.

Bộ phận tác chiến thu thập mọi thông tin về cách hoạt động của B-52 trên các chiến trường khác.

Mỗi bản tin.

Mỗi bức ảnh.

Mỗi báo cáo đều được lưu giữ cẩn thận.

Không một chi tiết nào bị bỏ qua.


Một buổi chiều.

Tại Trung đoàn tên lửa, một cán bộ kỹ thuật đặt câu hỏi:

– Nếu B-52 gây nhiễu mạnh hơn tất cả các loại máy bay trước đây...

– Ta sẽ bám mục tiêu bằng cách nào?

Không ai trả lời ngay.

Người chỉ huy chỉ nói:

– Đó chính là điều chúng ta phải tìm ra.

Thế là từ hôm ấy, nhiều bài huấn luyện mới được xây dựng.

Màn hình radar không còn hiện những tín hiệu rõ ràng.

Các kíp chiến đấu phải luyện tập trong điều kiện giả định có nhiều dải nhiễu.

Có hôm, cả buổi diễn tập không phóng một quả tên lửa nào.

Chỉ luyện cách nhận biết mục tiêu thật giữa hàng trăm tín hiệu giả.


Một tối muộn.

Phùng Thế Tài đến phòng nghiên cứu tác chiến.

Ánh đèn vẫn sáng.

Trên bàn là những bản vẽ, sơ đồ và tài liệu kỹ thuật.

Một cán bộ trẻ báo cáo:

– Chúng tôi đang tổng hợp các đặc điểm của B-52.

Ông cầm tập tài liệu lên.

Lật từng trang.

Rồi hỏi:

– Nếu ngày mai B-52 vào Hà Nội...

– Các đồng chí có tự tin đánh được không?

Căn phòng lặng đi.

Cuối cùng, một sĩ quan đứng dậy.

– Báo cáo...

– Hôm nay thì chưa.

– Nhưng chúng tôi sẽ tìm ra cách.

Phùng Thế Tài gật đầu.

Ánh mắt ông ánh lên sự tin tưởng.

– Đó là câu trả lời tôi muốn nghe.


Đêm ấy.

Ngoài bầu trời Hà Nội, trăng non lấp ló sau những tầng mây.

Không có tiếng động cơ.

Không có tiếng bom.

Chỉ có tiếng gió lùa qua những tán cây.

Ở các trận địa, những người lính vẫn thay nhau trực chiến.

Họ chưa từng nhìn thấy B-52.

Nhưng họ biết.

Một ngày nào đó...

Họ sẽ phải đối mặt với đối thủ ấy.

Và khi ngày đó đến, chiến thắng sẽ không thuộc về bên có máy bay lớn hơn.

Mà thuộc về bên đã chuẩn bị kỹ hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn