Người có công giúp đỡ cách mạng

Kỳ 37: Mật lệnh cơ động

"Một trận địa tên lửa đứng yên quá lâu sẽ trở thành mục tiêu. Muốn tồn tại để chiến đấu, phải biết di chuyển như một cái bóng."

Lâm Đồng06/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Kỳ 37: Mật lệnh cơ động

Mùa hè năm 1971.

Mặt trời vừa khuất sau dãy núi phía tây.

Những con đường đất quanh Hà Nội dần chìm vào bóng tối.

Không một ánh đèn.

Không một tiếng động cơ lớn.

Chỉ có đoàn xe quân sự phủ kín lá ngụy trang lặng lẽ lăn bánh.

Trên mỗi xe là một phần của trận địa tên lửa.

Xe mang đài điều khiển.

Xe chở bệ phóng.

Xe vận chuyển đạn.

Xe phát điện.

Tất cả nối thành một đoàn dài, đi trong đêm như những chiếc bóng.


Tại Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không – Không quân, Thiếu tướng Phùng Thế Tài đang theo dõi báo cáo trinh sát.

Một sĩ quan trình bày:

– Báo cáo đồng chí!

– Máy bay trinh sát của Mỹ tăng cường chụp ảnh các trận địa cũ.

Ông gật đầu.

– Họ muốn lập bản đồ mục tiêu.

Ông cầm bút khoanh tròn lên bản đồ.

– Vậy thì...

– Chúng ta không để họ tìm thấy.

Mệnh lệnh được truyền đi ngay trong đêm:

Cơ động toàn bộ một số trận địa đến vị trí mới.


Ở một trung đoàn tên lửa, tiếng còi tập hợp vang lên.

Người chỉ huy thông báo ngắn gọn:

– Thời gian tháo khí tài...

– Hai giờ.

Không ai hỏi vì sao.

Những người lính lập tức bắt tay vào việc.

Các dây cáp được cuộn gọn.

Ăng-ten radar hạ xuống.

Bệ phóng được đưa lên xe kéo.

Mỗi người đều thuộc chính xác phần việc của mình.

Không một động tác thừa.


Một chiến sĩ trẻ lần đầu tham gia cơ động hỏi người tổ trưởng:

– Sao mình không ở lại?

– Trận địa này tốt mà.

Người tổ trưởng mỉm cười.

– Tốt với mình...

– Cũng sẽ tốt với máy bay trinh sát của địch.

Anh chỉ lên bầu trời.

– Điều chúng sợ nhất...

– Là không biết ta ở đâu.


Nửa đêm.

Đoàn xe đi qua một con dốc hẹp.

Cơn mưa bất ngờ đổ xuống.

Chiếc xe kéo bệ phóng sa lầy.

Bánh xe quay tít.

Đất đỏ bắn tung tóe.

Không ai kêu ca.

Bộ đội công binh nhanh chóng chèn đá.

Những chiến sĩ khác cùng xuống đẩy xe.

Sau gần nửa giờ.

Đoàn xe lại tiếp tục hành trình.

Người chỉ huy nhìn đồng hồ.

Họ chậm hơn kế hoạch hai mươi phút.

Ông nói:

– Chúng ta sẽ bù lại ở khâu lắp đặt.


Gần sáng.

Đoàn xe đến vị trí mới.

Đó là một quả đồi thấp được rừng cây che kín.

Chưa kịp nghỉ.

Các chiến sĩ lập tức triển khai trận địa.

Bệ phóng được dựng lên.

Đài điều khiển nối cáp.

Máy phát điện khởi động.

Ăng-ten radar từ từ vươn cao.

Khi tia nắng đầu tiên xuất hiện phía chân trời.

Toàn bộ trận địa đã sẵn sàng chiến đấu.

Nhìn từ trên không.

Nơi đây chỉ giống như một khoảng rừng bình thường.


Ít ngày sau.

Máy bay trinh sát Hoa Kỳ lại bay qua.

Những bức ảnh chụp được gửi về trung tâm phân tích.

Các chuyên gia ảnh hàng không nhận thấy...

Một số trận địa tên lửa quen thuộc đã biến mất.

Họ tiếp tục tìm kiếm.

Nhưng ở những nơi mới.

Những trận địa ấy đã được ngụy trang cẩn thận.

Điều đó khiến việc lập kế hoạch không kích trở nên khó khăn hơn nhiều.


Trong cuộc họp cuối tuần, Phùng Thế Tài nhìn các chỉ huy trung đoàn rồi nói:

– Một trận địa giỏi...

– Không phải là trận địa bắn nhiều nhất.

Ông dừng lại.

– Mà là trận địa...

– Sau khi bắn xong...

– Vẫn còn để đánh trận sau.

Các sĩ quan gật đầu.

Họ hiểu.

Giữ được lực lượng cũng quan trọng như tiêu diệt đối phương.

Đó là một nguyên tắc của nghệ thuật phòng không Việt Nam.


Đêm ấy.

Một trận địa tên lửa mới hoàn thành ngụy trang.

Những cành lá xanh phủ kín bệ phóng.

Con đường vừa đi qua được xóa sạch dấu bánh xe.

Không còn dấu vết nào của một đơn vị chiến đấu.

Nhưng chỉ cần có báo động...

Trong vài phút.

Nơi đây sẽ biến thành một pháo đài lửa hướng thẳng lên bầu trời.

Và những người lính vẫn âm thầm chờ đợi.

Chờ ngày đối mặt với đối thủ mạnh nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Kỳ 37: Mật lệnh cơ động | Câu chuyện thời hoa lửa