Kỳ 42: Người đầu tiên bắn rơi B-52
"Trong cuộc chiến kéo dài 12 ngày đêm, sẽ có nhiều chiến công được lập. Nhưng đêm đầu tiên ấy, một chiến công đã làm thay đổi niềm tin của cả Quân chủng: B-52 có thể bị bắn hạ."

Đêm 18 tháng 12 năm 1972.
Khoảng sau 20 giờ.
Những tốp B-52 đầu tiên đã vượt qua vùng trời Tây Bắc, tiến thẳng về Hà Nội.
Trong cabin điều khiển của Tiểu đoàn 59, Trung đoàn Tên lửa 261, không khí căng như dây đàn.
Màn hình radar gần như bị phủ kín bởi các dải nhiễu điện tử.
Người trắc thủ phải căng mắt tìm từng dấu hiệu nhỏ nhất.
Một giọt mồ hôi lăn xuống má.
Không ai đưa tay lau.
Ngồi ở vị trí chỉ huy là Nguyễn Văn Phiệt, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 59.
Ông đã nhiều năm chiến đấu với máy bay Mỹ.
Nhưng đây là lần đầu tiên trực tiếp đối đầu với B-52 trên bầu trời Hà Nội.
Mọi kinh nghiệm tích lũy suốt nhiều năm...
Đều được đặt vào trận đánh này.
Một chiến sĩ báo cáo:
– Báo cáo!
– Mục tiêu xuất hiện.
Nguyễn Văn Phiệt không trả lời ngay.
Ông chăm chú nhìn màn hình.
Những vệt nhiễu vẫn nhảy múa.
Bất chợt.
Một tín hiệu nhỏ xuất hiện đúng như quy luật đã được nghiên cứu suốt nhiều năm.
Ông chỉ tay.
– Chính nó!
– Bám sát!
Cả cabin như nín thở.
Ở Sở chỉ huy Quân chủng.
Thiếu tướng Phùng Thế Tài cũng đang theo dõi diễn biến.
Những đường dây điện thoại nóng liên tục hoạt động.
Bản đồ tác chiến dày đặc ký hiệu.
Ông nhận được báo cáo:
– Tiểu đoàn 59 đã bắt được mục tiêu.
Ông chỉ nói:
– Tin tưởng đơn vị.
Không ai nói thêm.
Tất cả đều chờ đợi.
Trong cabin điều khiển.
Khoảng cách ngày càng gần.
Nguyễn Văn Phiệt giữ bình tĩnh.
Ông nhớ lại những bài học từ Vĩnh Linh.
Nhớ từng lần diễn tập.
Nhớ lời dặn:
"Không nóng vội."
Đúng thời cơ.
Ông dứt khoát ra lệnh:
– Phóng!
Một quả tên lửa lao vút lên trời.
Ngay sau đó.
Quả thứ hai tiếp tục rời bệ phóng.
Hai vệt lửa đỏ xé toạc màn đêm Hà Nội.
Mọi ánh mắt đều hướng lên bầu trời.
Chỉ vài chục giây sau.
Một quầng lửa khổng lồ bùng lên.
Giữa tầng mây đen.
Một khối lửa rực sáng.
Rồi những mảnh vỡ bắt đầu rơi xuống.
Người trắc thủ hét lớn:
– Trúng rồi!
Cả cabin vỡ òa.
Nhưng Nguyễn Văn Phiệt vẫn bình tĩnh.
Ông lập tức ra lệnh:
– Cơ động!
– Địch sẽ đánh trả!
Chỉ vài phút sau.
Toàn bộ khí tài bắt đầu được thu hồi.
Đơn vị nhanh chóng rời vị trí.
Đúng như dự đoán.
Máy bay Mỹ ném bom xuống trận địa cũ.
Nhưng nơi đó...
Đã không còn người.
Tại Sở chỉ huy.
Tin chiến thắng nhanh chóng được xác nhận.
Một chiếc B-52 đã bị bắn rơi.
Căn phòng vốn im lặng bỗng vang lên những tiếng vỗ tay.
Có người xúc động đến rơi nước mắt.
Suốt nhiều năm.
Không ít người từng cho rằng B-52 là "pháo đài bay bất khả xâm phạm".
Nhưng giờ đây.
Điều ấy đã bị chứng minh là không đúng.
Phùng Thế Tài khẽ gật đầu.
Ông nói:
– Tốt.
– Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.
Câu nói ấy khiến mọi người lập tức trở lại với công việc.
Ngoài kia.
Nhiều tốp B-52 khác vẫn đang tiến vào Hà Nội.
Đêm 18 tháng 12 khép lại.
Hà Nội chịu nhiều tổn thất.
Nhưng trong những căn hầm chỉ huy.
Trong các trận địa tên lửa.
Một niềm tin mãnh liệt đã được hình thành.
B-52 có thể bị bắn rơi.
Và khi niềm tin ấy được khẳng định.
Cuộc chiến đã bước sang một giai đoạn hoàn toàn khác.



