Anh hùng Lực lượng vũ trang

Kỳ 6: Cuộc phản công của thực dân Pháp

TP. Hồ Chí Minh12/08/2026Xã Định Mỹ (Đoàn xã Định Mỹ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tin về cuộc Khởi nghĩa Thái Nguyên nhanh chóng được truyền về Hà Nội.

Đối với chính quyền thực dân Pháp, đây không chỉ là một vụ nổi dậy của binh lính mà còn là dấu hiệu cho thấy phong trào yêu nước đang lan rộng. Nếu cuộc khởi nghĩa tiếp tục phát triển, nhiều địa phương khác có thể hưởng ứng, đe dọa trực tiếp nền thống trị của Pháp ở Bắc Kỳ.

Ngay sau khi nhận được báo cáo, nhà cầm quyền Pháp khẩn trương điều động quân từ Hà Nội, Bắc Giang, Bắc Ninh, Phúc Yên và một số đồn binh lân cận tiến về Thái Nguyên. Nhiều đơn vị được trang bị súng trường hiện đại, súng máy và pháo binh.

Trong khi đó, tại tỉnh lỵ Thái Nguyên, nghĩa quân vẫn đang củng cố các vị trí phòng thủ.

Đội Cấn hiểu rất rõ sự chênh lệch về lực lượng.

Ông biết rằng nghĩa quân có lòng dũng cảm nhưng còn thiếu đạn dược, thiếu lương thực và không có lực lượng dự bị. Phần lớn vũ khí đều thu được từ doanh trại trong đêm khởi nghĩa, số lượng đạn không nhiều.

Tuy vậy, không ai nghĩ đến việc từ bỏ.

Những người lính từng phục vụ trong quân đội thuộc địa nay sát cánh cùng các tù chính trị vừa được giải thoát. Họ cùng nhau đào công sự, lập chướng ngại vật trên các tuyến đường dẫn vào tỉnh lỵ và phân chia lực lượng bảo vệ từng khu vực.

Nhân dân địa phương cũng âm thầm góp sức. Người mang gạo, người mang nước uống, người chăm sóc thương binh. Dù biết nguy hiểm đang đến gần, nhiều gia đình vẫn mở cửa đón nghĩa quân vào nghỉ ngơi hoặc cất giấu lương thực.

Đầu tháng 9 năm 1917, các mũi tiến công của quân Pháp bắt đầu áp sát Thái Nguyên.

Tiếng súng lại vang lên.

Lần này, quy mô chiến đấu lớn hơn nhiều so với đêm khởi nghĩa.

Quân Pháp sử dụng hỏa lực mạnh để tấn công các vị trí phòng thủ của nghĩa quân. Những loạt đạn súng máy liên tiếp quét qua các tuyến đường. Pháo binh bắn vào những khu vực mà họ nghi có lực lượng khởi nghĩa đang cố thủ.

Dù hỏa lực yếu hơn rất nhiều, nghĩa quân vẫn kiên cường chống trả.

Từng tổ chiến đấu lợi dụng địa hình, sử dụng các công trình trong tỉnh lỵ để cầm chân đối phương. Những người từng là binh lính hiểu khá rõ cách tác chiến của quân Pháp nên đã linh hoạt thay đổi vị trí sau mỗi đợt giao tranh.

Cuộc chiến kéo dài nhiều ngày.

Lực lượng nghĩa quân dần hao hụt.

Nhiều chiến sĩ anh dũng hy sinh.

Một số người bị thương nhưng vẫn xin ở lại chiến đấu.

Trong những ngày cam go ấy, Lương Ngọc Quyến luôn có mặt ở các vị trí trọng yếu để động viên nghĩa quân. Dù sức khỏe chưa hồi phục sau thời gian bị giam cầm, ông vẫn trực tiếp tham gia chỉ huy.

Đội Cấn liên tục di chuyển giữa các tuyến phòng thủ để nắm tình hình. Ông động viên mọi người giữ vững tinh thần, đồng thời tìm cách bảo toàn lực lượng khi quân Pháp ngày càng tăng cường sức ép.

Tuy nhiên, sự chênh lệch về quân số và vũ khí ngày càng rõ rệt.

Nghĩa quân bắt đầu gặp khó khăn về đạn dược.

Việc liên lạc với bên ngoài gần như bị cắt đứt.

Quân tiếp viện của Pháp vẫn tiếp tục kéo đến.

Đội Cấn hiểu rằng nếu tiếp tục cố thủ trong tỉnh lỵ, nghĩa quân có nguy cơ bị bao vây hoàn toàn.

Một quyết định khó khăn đang chờ ông phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn