KỲ 63: NGƯỜI ĐÀN ÔNG LUÔN ĐẾN QUÁN CÀ PHÊ ĐÚNG GIỜ
Sau chiến tranh, Phạm Xuân Ẩn vẫn giữ nếp sống giản dị. Ông thích gặp bạn bè trong những quán cà phê quen thuộc, nơi câu chuyện không còn xoay quanh chiến sự mà là cuộc sống, nghề báo và tương lai của đất nước.

Sáng nào cũng vậy.
Khoảng tám giờ.
Phạm Xuân Ẩn đạp xe hoặc đi bộ đến quán cà phê quen.
Người phục vụ không cần hỏi.
Chỉ mỉm cười rồi mang ra một ly cà phê đen.
Ông luôn ngồi ở chiếc bàn sát cửa sổ.
Đọc báo.
Quan sát dòng người.
Thỉnh thoảng ghi vài dòng vào cuốn sổ nhỏ.
Một nhà báo trẻ hỏi:
"Thưa chú, chiến tranh kết thúc rồi."
"Sao chú vẫn đọc nhiều báo như vậy?"
Ông cười.
"Vì đất nước đang viết những trang sử mới."
"Làm báo không chỉ để hiểu chiến tranh."
"Mà còn để hiểu hòa bình."
Người phóng viên trẻ lặng im.
Đó là bài học đầu tiên anh nhận được từ người nhà báo đặc biệt ấy.
Suốt nhiều giờ sau, Phạm Xuân Ẩn không nói thêm.
Ông chỉ chăm chú đọc hết tờ báo này đến tờ báo khác.
Giống như nhiều năm trước.
Chỉ khác rằng...
Những trang báo hôm nay không còn đầy tiếng súng.
Mà đầy những câu chuyện về xây dựng, đổi mới và hy vọng.
Ông khẽ gấp tờ báo.
Mỉm cười.
Đó là điều ông đã chờ đợi suốt cả cuộc đời.
Còn tiếp…
Kỳ sau: "Bài học đầu tiên dành cho nhà báo trẻ".
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



