Kỷ niệm của Đỗ Đình Báu về liệt sĩ Đỗ Đình Châu
Kỷ niệm của Đỗ Đình Báu về liệt sĩ Đỗ Đình Châu
Trong ký ức của ông Đỗ Đình Báu, anh trai mình – liệt sĩ Đỗ Đình Châu – luôn hiện lên với hình ảnh một người anh hiền lành, ít nói nhưng vô cùng thương em.
Hồi nhỏ, gia đình nghèo nên hai anh em thường cùng nhau ra đồng giúp bố mẹ. Anh Châu lúc nào cũng nhận phần việc nặng hơn, còn dặn em ở lại làm những việc nhẹ. Có lần trời mưa to, đường trơn trượt, anh đã cõng em qua quãng đường lầy lội để khỏi bị ngã. Những điều giản dị ấy theo ông Báu suốt cả cuộc đời.
Anh Châu không chỉ chăm chỉ mà còn rất có trách nhiệm với gia đình. Mỗi bữa ăn, anh thường nhường phần ngon cho em. Khi có bộ quần áo mới, anh cũng để em mặc trước. Với ông Báu, anh trai mình không chỉ là người thân mà còn là người luôn âm thầm che chở.
Ngày anh lên đường nhập ngũ, không khí trong nhà lặng đi. Trước lúc đi, anh chỉ nắm chặt tay em và nói: “Ở nhà cố gắng đỡ đần bố mẹ, anh đi rồi sẽ về.” Lời hứa ấy giản dị nhưng đầy hy vọng.
Sau khi vào chiến trường, thỉnh thoảng anh gửi thư về. Trong thư, anh luôn hỏi thăm gia đình, dặn em phải chăm ngoan, không bao giờ kể về những gian khổ nơi chiến trường. Những lá thư trở thành niềm mong đợi lớn nhất của cả nhà.
Rồi một ngày, tin anh hy sinh đến. Ông Báu vẫn nhớ rõ cảm giác trống vắng khi ấy – như mất đi một phần cuộc sống của mình. Từ đó, không còn ai gọi ông bằng cái giọng thân quen, không còn ai âm thầm nhường nhịn và che chở.
Dù thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng hình ảnh người anh trai – liệt sĩ Đỗ Đình Châu – vẫn luôn sống mãi trong lòng ông. Đó không chỉ là niềm tự hào mà còn là nỗi nhớ sâu sắc, nhắc nhở ông và thế hệ sau phải trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.


