kỷ niệm của ông-Bát cơm giữa chiến trường

ông tôi là người lính Cụ Hồ. Mỗi lần kể chuyện cho chúng tôi nghe, ông thường trầm ngâm kể trong tâm trạng nhớ da diết đồng đội. Một trong những câu chuyện ông kê cho chúng tôi nghe khiến tôi cảm động nhất đó là câu chuyện hoài niệm của ông về 1 bữa cơm đặc biệt : Bát cơm giữa chiến trường: Trong một đợt chiến đấu dài ngày, lương thực của đơn vị gần như cạn kiệt. Những người lính trẻ phải chia nhau từng nắm cơm nhỏ để cầm hơi. Hôm đó, bác Thanh được phân công gác đêm. Trước giờ đi gác, đồng đội bí mật để phần cho bác một bát cơm nhỏ với vài cọng rau rừng.
Nhưng khi đi ngang qua nơi trú quân của một chiến sĩ bị sốt rét nặng, bác lại lặng lẽ mang bát cơm ấy đặt cạnh người đồng đội rồi quay đi. Đêm đó bác nhịn đói đến sáng.
Nhiều năm sau nhớ lại, bác chỉ cười hiền:
“Ngày ấy ai cũng đói, nhưng thấy đồng đội đau yếu thì thương lắm. Người lính sống được là nhờ tình thương và niềm tin.”
Câu chuyện giản dị ấy khiến tôi hiểu rằng trong chiến tranh, điều quý giá nhất không phải vật chất mà là tình người giữa bom đạn.



