Bài viết

KỶ NIỆM TRƯƠNG SƠN

Tuyên Quang07/01/2026Hà Khánh Huyền (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hàm Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi thì vẫn nhớ . Vào khoảng tháng 5-1968 Khẩu đội 3 K13 F 1 đi chi viện trực tiếp cho một tiểu đoàn bộ binh .Tiểu đoàn này bị vây đã hơn một tuần.Anh em vừa đói vừa khát ,Thương binh , liệt sĩ không chuyển ra được nằm đầy trong các hầm đào kiểu hàm ếch.Nói là tiểu đoàn nhưng tôi chỉ thấy chừng vài ba chục tay súng.Chỉ huy tiểu đoàn thông báo : Cả tiểu đoàn chỉ còn 3 kg gạo để chính trị viên tiểu đoàn giữ .Số gạo này chỉ để nấu cháo cho những thương binh đang hấp hối.

Cạnh hầm tổ pháo thủ đạn của tôi có một cây bồng bồng chẳng hiểu sao bom đạn cày sói nát buơm cả khu vực mà nó vẫn xanh rì .Lại còn trổ ra mấy chùm hoa như cây trong ảnh này. Đói quá tôi liều hái mấy lá non cho vào mồm nhá,thấy ngòn ngọt nước trôi xuống cổ làm dịu cái họng đang khô rát .Thế là mấy thằng cùng hầm kéo ngay mấy chùm hoa xuống,vo ra cho vào ăng gô. Ap Phấn (Quê Vĩnh Phú ) là tay phàm ăn nhất ,chả hiểu sao ông ta còn hẳn một bình toong nước,Mấy cái quai dép được rút ra châm lửa , vơ một chút cây que khô cạnh hầm .Cắm cọc treo cái gô lên ...Chỉ một loáng gô canh sôi sùng sục ,nêm tí muối và mì chính vào. A lê ! Ba thằng chia đủ mỗi thằng một bát canh. Lúc đói tự nhiên có bát canh sâm tuyệt vời.Tất nhiên ba thằng tôi ăn mảnh và ỉm nhẹm chuyện này . Bây giờ nhớ lại, không nhớ chỗ bị vây đó là chỗ nào, số liệt sĩ đã gói vào võng, ni lông trong các hầm ếch đó, giờ đã tìm thấy chưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn