Bài viết

KỲ TÍCH MỞ ĐƯỜNG BẰNG SỨC NGƯỜI VÀ Ý CHÍ

Nghệ An23/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khởi đầu từ năm 1959 với những con đường mòn bí mật "đi không ranh, nấu không khói, nói không tiếng" giữa đại ngàn Tây Nguyên, đường Trường Sơn đã trải qua một quá trình phát triển kỳ diệu. Để biến những lối đi nhỏ hẹp thành một mạng lưới giao thông chiến lược có thể vận chuyển hàng ngàn tấn vũ khí, xe tăng và các binh đoàn cơ động đi sâu vào chiến trường, hàng vạn chiến sĩ công binh, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến đã phải đổ biết bao công sức.

Trong điều kiện máy móc cơ giới cực kỳ thiếu thốn, phần lớn khối lượng công việc khổng lồ—từ xẻ núi, đục đá, san lấp hố bom đến bắc cầu qua suối—đều được thực hiện bằng sức người và các công cụ thô sơ như cuốc, xẻng, xà xà beng và thuốc nổ tự chế. Lực lượng mở đường phải thi công dưới điều kiện thời tiết khắc nghiệt của rừng nhiệt đới, dịch bệnh sốt rét rình rập và sự đánh phá hủy diệt của không quân Mỹ. Sau mỗi đợt trận bom dội xuống làm sạt lở, họ lập tức lao ra mặt đường để san lấp, bảo đảm tuyến đường được khôi phục nhanh nhất.

Sau 16 năm liên tục xây dựng và bảo vệ (1959–1975), từ những lối mòn ban đầu, tuyến đường Trường Sơn đã phát triển thành một hệ thống giao thông vĩ đại với tổng chiều dài hàng chục nghìn kilômét, bao gồm các trục dọc Đông–Tây và các trục ngang nối liền các chiến trường. Hàng triệu ngày công lao động đào đắp đất đá của những con người vô danh đã tạo nên một công trình vĩ đại. "Mở đường" không chỉ là nhiệm vụ kỹ thuật giao thông, mà là cuộc chiến thắng vang dội của ý chí con người trước địa hình hiểm trở và sự tàn phá của chiến tranh.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn